Điểm này Quốc Vương không thể phủ nhận, hiện nay trong nước trăm việc còn ngổn ngang, chiến tranh lại vừa mới kết thúc, căn bản không thể hoàn toàn rảnh tay để bảo vệ đứa con trai vừa là song sinh, lại vừa có thiên phú ma pháp bóng tối bẩm sinh.
“Ngươi thì được chắc?” Quốc Vương lạnh giọng.
“Ngài có lựa chọn nào tốt hơn sao?” Giáo Hoàng mỉm cười.
“Giáo Hoàng của Giáo hội Ánh Sáng lại bí mật che giấu một ma pháp sư bóng tối tương lai, một khi chuyện này bị bại lộ...” Quốc Vương thấp giọng nói, kết quả còn chưa nói xong đã bị Giáo Hoàng ngắt lời.
“Khoan đã? Ta nói là muốn che giấu hồi nào?” Giáo Hoàng chớp mắt, vẻ mặt vô tội: “Ta chỉ muốn gây sự với ngài thôi mà.”
Quốc Vương: “...?”
“Bởi vì ta và ngài gây sự rồi, nên ta không vui, thế là ta quyết định ra ngoài tuần du một chuyến – sau đó đợi năm, mười năm nữa ta quay lại, lúc đó sẽ mang về một đứa trẻ kế thừa vị trí của ta! Còn ngài cũng có thể nhân lúc năm, mười năm không có giáo hội kiểm soát, chấn chỉnh lại đất nước cho tốt, thế nào? Có phải là kế hoạch siêu tuyệt vời không!”
Giáo Hoàng vui vẻ nói: “Thầy ta cũng nhặt được ta về trong lúc truyền giáo đấy thôi, nên chiêu này khả thi, vấn đề không lớn!”
Quốc Vương hiểu ra: “Ngươi thực ra là không chịu nổi công việc của giáo hội, nên muốn vứt bỏ tất cả công việc để chạy trốn đúng không?”
Ánh mắt Giáo Hoàng khẽ liếc đi chỗ khác: “Đừng nói khó nghe vậy chứ,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-ta-tro-thanh-npc-khong-the-cong-luoc-trong-tro-choi/2898807/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.