Sâm đi trước dẫn đường, Silo lặng lẽ theo sát gót. Trong ba người, chỉ có rồng con là tỏ ra tò mò nhất, cứ nhìn đông ngó tây, sờ mó đủ thứ. Đúng lúc định đưa tay túm một sợi dây leo thì một nhánh cây khác đã bất ngờ níu lấy cổ áo, nhấc bổng cả người lên không.
Cậu nhóc tóc đen dường như không nhận ra, vẫn cố vươn tay ra tóm lấy, để rồi phát hiện khoảng cách giữa tay mình và sợi dây ngày càng xa. Hắn tức giận phồng má quay lại, liền thấy Sâm đang khẽ cử động đầu ngón tay để điều khiển đám thực vật.
Thấy vẻ mặt không vui của cậu bạn nhỏ, chàng tinh linh tóc xanh lá lại càng tỏ ra thích thú. Anh ta còn cố tình huơ huơ ngón tay, khiến rồng nhỏ đang lơ lửng phải lắc lư qua lại mấy vòng rồi mới lên tiếng: "Muốn chơi với dây leo thì lát nữa để Silo chơi cùng nhóc. Giờ thì ngoan nào, chúng ta sắp gặp trưởng lão rồi."
Sâm, người ngày thường có vẻ cà lơ phất phơ, lại tỏ ra vô cùng kính trọng vị trưởng lão. Trước mặt trưởng lão, anh hoàn toàn thu lại dáng vẻ phóng túng của mình.
Vị trưởng lão tinh linh với mái tóc bạc trắng đã tiếp đón họ. Cả khí chất lẫn ngoại hình của ngài đều không để lộ chút dấu vết nào của tuổi tác.
Đôi mắt màu nhạt dừng lại trên người Phong Tuyền, ánh nhìn tĩnh lặng như mặt hồ, thấm đượm sự vĩnh cửu của thời gian. Chính ánh mắt ấy đã nói lên những năm tháng mà ngài đã trải qua. Trưởng lão bình thản cất lời:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-ta-tro-thanh-npc-khong-the-cong-luoc-trong-tro-choi/2898834/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.