Vị ngọt của kẹo rõ ràng đã khơi dậy sự tò mò của Lorenzo về thế giới bên ngoài.
Thế nhưng cậu không tìm được người dẫn đường, thế là Lorenzo bắt đầu sự nghiệp theo dõi vĩ đại của mình, cậu tìm đến hai anh em đã làm kẹo trước đó.
Tìm thấy hai anh em rất đơn giản, chỉ cần đến khu đất trống nơi họ làm kẹo ngồi chờ là chẳng mấy chốc sẽ gặp được.
Hiểu biết của cậu về thế giới bên ngoài còn không bằng một đứa trẻ ba tuổi, thậm chí một đứa bé sơ sinh cũng sẽ tò mò về thế giới bên ngoài, dùng cách của riêng mình để khám phá thế giới chưa biết đó.
Nhưng Lorenzo thì khác, cậu không biết mình nên biết những gì, cũng không biết mình nên yêu thích điều gì – mọi cảm xúc của cậu đều bị kìm nén, cậu thậm chí đã quen với sự áp chế tình cảm này.
Thế giới quan sẵn có của cậu hoàn toàn khác với tất cả mọi người bên ngoài, thậm chí khác cả những nô lệ trong đấu trường.
Cậu vô tình làm theo thói quen của một đứa trẻ sơ sinh, thực hiện hành vi đầu tiên đối với thế giới bên ngoài, đó chính là “bắt chước”.
Thế nhưng tất cả những thói quen bị ép buộc hình thành trong quá khứ và sự thay đổi mà chính Lorenzo muốn tạo ra lại mang ý nghĩa hoàn toàn khác biệt. Cái trước chỉ để đảm bảo yêu cầu tối thiểu để sống sót, còn cái sau mới là h*m m**n nên có của một người tồn tại trên thế gian.
Trẻ sơ sinh sẽ bắt chước hành vi, lời nói của cha
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-ta-tro-thanh-npc-khong-the-cong-luoc-trong-tro-choi/2898899/chuong-200.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.