Trước khi rời đi, Lục Đại Phụng để ý thấy ngài Ma vương đã liếc nhìn anh ta một cái.
Khi cánh cửa lớn được đóng lại, đám dây leo bắt đầu thu về.
Nhìn hai người chơi bị con rối của mình mang đi, Phong Tuyền ngáp một cái —— hôm qua hắn thức trắng đêm làm thí nghiệm, ngủ không ngon giấc cho lắm.
Phong Tuyền v**t v* sợi dây leo đang quấn quanh người mình: “Lần sau đừng hoạt động lúc ta đang ngủ.”
“Ta biết nơi này không thích hợp cho ngươi sinh trưởng, ngươi không được thoải mái lắm, sau này ta sẽ mở cho ngươi một không gian mới. Bây giờ nơi này đang nằm trên vùng ô nhiễm, trận pháp của ta sẽ ảnh hưởng đến đại trận cách ly ô nhiễm bên dưới lâu đài, cho nên đừng vội, ngoan nào.”
Sợi dây leo rõ ràng có linh trí tỏ ra có mấy phần tủi thân, nó trông xanh tươi mơn mởn, chỉ là ở vòng ngoài của màu xanh có một lớp hoa văn màu đen không rõ rệt. Nó thu nhỏ lại thành kích thước của một chiếc vòng tay, đầu đuôi lại giao nhau quấn quanh cổ tay Phong Tuyền.
Chế tạo phân thân khá tốn vật liệu và tinh lực, cho nên Phong Tuyền không làm nhiều phân thân, những thân phận không cần giao tiếp nhiều chỉ cần dùng ảo thuật của con rối là được.
Các hoạt động gần đây đều liên quan đến ảo thuật và ảo ảnh, khiến kiến thức của Phong Tuyền về phương diện này cũng tăng lên không ít.
Người anh trai trong hồi ức của Kỵ sĩ không cần xuất hiện nhiều, có đối diễn cũng là đối diễn với
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-ta-tro-thanh-npc-khong-the-cong-luoc-trong-tro-choi/2898928/chuong-229.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.