Những đường chỉ đen chảy dọc theo mạch máu của Lorenzo, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ khiến người ta cảm thấy cơ thể mình sinh ra cơn đau ảo giác. Lorenzo thở hổn hển, như thể đang cố gắng hết sức để kìm nén điều gì đó.
Cảnh tượng này khiến những người xung quanh không dám mở miệng nói chuyện, chỉ sợ mình vừa lên tiếng sẽ ảnh hưởng đến điều gì.
Không biết đã qua bao lâu, Lorenzo dường như đã bình tĩnh lại. Cậu dùng máu tươi trượt từ lòng bàn tay mình để vẽ ra một pháp trận phức tạp khó hiểu trên mặt đất, sau đó pháp trận này lơ lửng giữa không trung rồi khắc sâu vào cổ tay của Lorenzo.
Lorenzo im lặng xoa nhẹ cổ tay, rồi mới từ từ đứng dậy, nhìn về phía chiếc kén đen.
Kỵ sĩ tóc trắng nở một nụ cười: “Các bạn làm tốt lắm, phần tiếp theo cứ giao cho tôi.”
Chiếc kén đen vốn căng tràn sức sống mãnh liệt, sau những đòn tấn công của người chơi đã trở nên vô cùng yếu ớt, như thể chỉ cần thêm một nhát dao nữa, nó cũng sẽ biến mất như con boss kia.
"Chiếc kén đen này được hình thành từ những mảnh vỡ, tôi không biết nó sẽ thai nghén ra thứ gì." Kỵ sĩ tóc trắng mím môi, “Nhưng tôi không muốn từ bỏ ý định ban đầu, vì vậy tôi muốn thử tách rời mối liên kết giữa mảnh vỡ và chiếc kén đen.”
Lorenzo nhìn về phía Lục Đại Phụng và những người khác, nhưng trong góc nhìn của người chơi, đôi mắt tím kia đang hướng về phía họ, bình lặng và dịu dàng, không khác gì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-ta-tro-thanh-npc-khong-the-cong-luoc-trong-tro-choi/2898938/chuong-239.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.