Dương Đại Viễn tiến vào, làm như không thấy Kỷ Đào đứng bên cạnh, trong mắt đều là Phùng Uyển Phù, tiến lên thêm vài bước, có chút kích động duỗi tay cầm lấy tay Phùng Uyển Phù.
Kỷ Đào thấy mà nheo mắt.
Phùng Uyển Phù muốn rút tay ra, lại bị Dương Đại Viễn nắm thật chặt.
"Phù Nhi, có sao không?”Hắn nghiêm túc nhìn thoáng qua miệng vết thương ghê người trên mặt Phùng Uyển Phù, vẻ mặt càng thêm giận dữ.
Phùng Uyển Phù không rút tay lại được, có chút nôn nóng, nhìn Kỷ Đào bên cạnh đang cúi đầu thu dọn hòm thuốc, vội la lên: "Đại Viễn ca, Đào Nhi muội muội vừa mới cho ta thuốc dán gia truyền, chắc chắn không sao đâu, người đừng lo lắng! ”Hình như lúc này mới chú ý đến còn có người khác, Dương Đại Viễn buông tay nàng ta ra, nhìn về phía Kỷ Đào, "Kỷ cô nương, tiền thuốc! ”"Phùng cô nương đã trả rồi.
" Kỷ Đào tiếp lời, đeo hòm thuốc lên lưng, thản nhiên nói: "Ta liền đến xem Dương đại tẩu, nếu đã không có việc gì, ta đi trước đây.
”Kỷ Đào rời khỏi nhà Dương Đại Thành, một lần nữa trở về căn nhà huyên náo của Dương Đại Lương phía đối diện, còn chưa đến gần, chợt nghe truyền đến âm thanh trẻ con lớn giọng khóc lóc.
Nhìn thấy Kỷ Đào, vẻ mặt Dương Đại Lương phấn khởi đưa đứa bé qua, "Kỷ cô nương, xin ngươi hãy xem giúp ta.
”Kỷ Đào cẩn thận kiểm tra một lượt, mặc dù đứa bé hơi gầy yếu, nhưng rất khỏe mạnh.
Bầu không khí bên cạnh có chút kỳ lạ, Kỷ Đào cũng không để
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kho-ga/2126769/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.