Trong nhà Dương gia là một mớ hỗn loạn, Kỷ Đào được đưa vào một căn phòng ngập tràn sắc đỏ thẫm, từ bên ngoài nhìn vào là đã có thể thấy được không khí vui mừng.Trên chiếc giường màu đỏ rực, Phùng Uyển Phù an tĩnh nằm trên đó, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt có hơi tái đi, nàng ta nằm trên một chiếc niệm tinh xảo, xinh đẹp động lòng người.“Đã hôn mê bao lâu rồi?” Kỷ Đào tiến lên, thuận miệng hỏi.Dương Đại Thành ngồi ở mép giường, một tay nắm chặt lấy bàn tay mảnh khảnh của Phùng Uyển Phù, nghe thấy câu hỏi thì vội trả lời: “Chỉ vừa nãy thôi, nàng nói rằng cảm thấy có chút không thoải mái……”Kỷ Đào gật đầu, đưa tay qua, Dương Đại Thành tự giác đưa bàn tay trắng nõn kia về phía Kỷ Đào.Trong lòng chìm vào lặng im, chỉ có thể nghe thấy tiếng thở đầy dồn dập của Dương Đại Thành.Kỷ Đào ngồi ở mép giường, giữa hai hàng mày khẽ nhíu lại, nhìn Dương Đại Thành và Dương Đại Viễn đứng ở cửa không chịu bước vào, lại bắt mạch thêm một lần nữa.“Đào Nhi, Phù nhi đang bị làm sao vậy?” Dương Đại Thành cuối cùng cũng không thể kiềm chế, vội vàng nói.Kỷ Đào đặt tay của Phùng Uyển Phù vào lại trong chăn, mới nói: " Nàng có thai rồi.”Dương Đại Thành đầu tiên là sửng người, sau đó lại trở nên vô cùng vui vẻ: “Là thật sao?”Kỷ Đào gật đầu, nói: “Phùng cô nương có thai, có lẽ là do ngày hôm nay đã quá mức mệt mỏi, mới hơi động thai khí, vậy nên mới ngất đi.”“Vậy có bị nặng lắm không? Ngươi mau chóng kê đơn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kho-ga/2126812/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.