Ra khỏi tòa viện thì trời đã bắt đầu tối. Thời Tuế chậm rãi bước xuống bậc thang. Theo thói quen cô có thể sẽ nghĩ cách để chuồn đi nhưng hôm nay thì không. Việc Tống Khiết giao phó vẫn chưa làm xong. Thời Tuế thầm thở dài trong lòng, tìm cớ để các bạn cùng phòng đi trước rồi một mình vòng lại cửa sau. Giờ cao điểm tan học đã qua, cửa sau chỉ còn lác đác vài bóng người. Thời Tuế bước vào cổng viện, đứng sau bụi cây xanh cao lớn rồi thò đầu ngó nghiêng xung quanh. Cho đến khi một bàn tay từ phía sau ôm lấy eo cô. Cánh tay rắn chắc, gân guốc lộ rõ, siết chặt lấy cô. Anh cúi đầu, hơi thở mỏng manh phả vào sau tai cô. Hàng mi Thời Tuế khẽ run. Cô hạ giọng: “Còn ở ngoài, anh buông ra đi.” “Không ai thấy đâu,” anh thản nhiên nói. Thời Tuế né tránh hơi thở của anh, ánh mắt dáo dác, toàn thân căng như dây đàn. “Nhưng có camera.” “Không thích à?” “…” Thời Tuế cố gắng gỡ tay anh ra. “Ai mà thích kiểu này chứ?!” “Thế à.” “Anh còn tưởng,” Yến Thính Lễ cười khẽ bên tai cô, “em thích cảm giác lén lút thế này chứ.” “…” Lúc này, từ cầu thang xoắn cách đó không xa vang lên tiếng bước chân. Chỉ cần rẽ qua là có thể nhìn thấy họ. Cô không đủ can đảm để đánh cược rằng họ không nhận ra Yến Thính Lễ. “Thật sự có người đến!” Thời Tuế hoảng hốt đẩy anh. “Mau thả em ra.” Yến Thính Lễ nhíu mày, vẻ mặt lộ rõ sự mất kiên nhẫn. Tay vừa buông ra, Thời
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kho-vuot-qua-hoai-co/2728332/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.