Thời Tuế chậm rãi tiêu hóa mấy chữ này. Yêu đương, không để ai biết. Chẳng phải là quan hệ bí mật sao? Cô không dám nghĩ sâu, tại sao Yến Thính Lễ thà làm bạn trai trong bóng tối cũng nhất định phải xác định quan hệ. Không thể nghĩ. Đừng nghĩ! Nghĩ nữa mai đi đào rau dại! Thế là cô dùng chiêu rùa rụt cổ quen thuộc—trốn vào vỏ. “Tại sao… nhất định phải yêu đương?” Yến Thính Lễ không bất ngờ mà còn hơi cúi xuống, ân cần cho cô lối thoát: “Bao lâu.” “Hả?” “Thời gian suy nghĩ.” Thời Tuế nuốt nước bọt, giơ một ngón tay. Yến Thính Lễ: “Vậy là một ngày.” “?” Thời Tuế: “Là một tuần!” Yến Thính Lễ lặng lẽ nhìn cô, nhìn đến khi Thời Tuế chột dạ, suýt quỳ xin đổi lời. Anh chậm rãi cười: “Một tuần sau đồng ý cũng được.” “Ừ.” Thời Tuế đáp. Một giây sau, cô nhận ra không đúng. “Em chỉ nói là suy nghĩ, không nói sẽ đồng ý!” Yến Thính Lễ mở cửa xe, hất cằm, ra vẻ “em đi được rồi”: “Có gì khác biệt sao?” Thời Tuế tức đến bốc khói: “Nếu em từ chối thì sao?” Quay đầu, thấy Yến Thính Lễ đóng cửa xe, “tách” khóa lại. Đôi mắt lười nhác nhìn cô, đen kịt: “Thử xem.” “…” Vài giây sau, Thời Tuế rất biết điều nói: “Em đùa thôi.” Im lặng hai giây, cô không nhịn được: “…Nếu không công khai, thì yêu hay không cũng chẳng khác lúc trước.” “Trước đây chúng ta là gì?” Thời Tuế ngừng một chút, kìm xấu hổ, miễn cưỡng thốt ra: “Bạn tình.” Yến Thính Lễ: “Sau khi yêu thì sao?” “…Bạn trai bạn gái.” “Cái nào nghe
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kho-vuot-qua-hoai-co/2728334/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.