Chương 26: Người xưa * Khổng Tuyết gọi điện cho Phan Dật Niên, mời anh đến dự một bữa tiệc, hỏi: “Mời anh đi chơi một bữa, có hứng thú không?” Phan Dật Niên đáp: “Chẳng hứng thú lắm.” Khổng Tuyết nói: “Ông Ngụy cũng sẽ đến. Dự án Uyên Ương Lâu là công trình của thành phố, nhưng các thủ tục phê duyệt cuối cùng vẫn phải qua tay ngài ấy.” Phan Dật Niên bình thản: “Chính vì vậy, càng nên tránh điều tiếng.” Khổng Tuyết dịu giọng: “Dự án đang gấp rút, biết bao người đỏ mắt theo dõi. Nếu thủ tục được thông qua sớm hơn một ngày, chẳng phải tốt hơn sao?” Phan Dật Niên trầm ngâm. Khổng Tuyết lại nói: “Đến đi. Ông Ngụy, tổng giám đốc Chu, ông Nghiêm đều đưa phu nhân theo. Coi như làm quen, kết bạn cũng không tệ.” Cuối cùng, anh xuôi lòng: “Mấy giờ? Ở đâu?” Khổng Tuyết đáp: “Bảy giờ tối, khách sạn Hòa Bình. Tổng giám đốc Phan cũng dẫn bạn gái theo nhé.” Phan Dật Niên cúp máy, quay sang nói với mẹ Phan: “Con có tiệc, không ăn cơm tối ở nhà.” Mẹ anh dặn: “Khuyên một câu, muôn vàn cái xấu, d*m d*c đứng đầu, mà rượu là mai mối cho sắc.” Phan Dật Niên cười thở dài: “Mẹ ơi, giờ mới lo chuyện này, có muộn không?” Bà cười nhẹ: “Nhớ uống ít rượu, về sớm.” Anh gật đầu: “Con sẽ cố.” Anh vào phòng thay áo. Lúc ra cửa thay giày, tiện miệng hỏi: “Dật Thanh đâu rồi?” Mẹ Phan đáp: “Nó đi xem mắt.” Anh khựng lại: “Xem mắt? Với ai?” Bà nói: “Người quen hay quên, với Lâm Ngọc Bảo chứ ai.” Anh sực nhớ ra, không nói thêm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khoi-lua-thuong-hai-dai-co-nuong-lang/2867309/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.