Chương 87: Sự nghiệp * Chợ hàng hóa đường Hoa Đình, Triệu Hiểu Bình thò đầu ra, nói: “Ngọc Bảo, lại có thêm một lô hàng mới đó.” Ngọc Bảo tháo miệng bao tải vải bố, mỉm cười nói: “Phải rồi, chị Phương giúp em tìm được hàng cao cấp.” Triệu Hiểu Bình bảo: “Để chị mở mang tầm mắt một chút.” Ngọc Bảo lấy ra hai chiếc sơ mi ngắn tay, giũ ra, sau đó giới thiệu: “Trước ngực thêu bông hoa đỏ nhỏ này, gọi là Montague. Còn con cá sấu thêu này, gọi là Lacoste.” Triệu Hiểu Bình hỏi: “Bán bao nhiêu tiền?” Ngọc Bảo đáp: “Tám trăm đồng.” Triệu Hiểu Bình trợn mắt, kêu lên: “Trời đất, một cái sơ mi ngắn tay mà tám trăm đồng, vải gì thế?” Chị đưa tay nắn nắn, nói: “Không phải vải terylen đó sao.” Ngọc Bảo đáp: “Biết gì mà nói, hàng thương hiệu nổi tiếng đó. Nhìn màu sắc này, thiết kế này, đường may này, đều ổn cả.” Triệu Hiểu Bình bĩu môi, bảo: “Xưởng may gia công y chang, nhiều lắm cũng chỉ năm chục đồng là hết cỡ rồi.” Ngọc Bảo lại lấy thêm mấy chiếc sơ mi và cà vạt ra, giới thiệu: “Goldlion, Playboy, Tiger Panther.” Triệu Hiểu Bình ngạc nhiên hỏi: “Cái đầu thỏ này gọi là Playboy hả, cà vạt bao nhiêu?” Ngọc Bảo đáp: “Ba trăm đồng.” Triệu Hiểu Bình hỏi tiếp: “Cà vạt cũng ba trăm đồng, vậy còn âu phục thì sao?” Ngọc Bảo trả lời: “Pierre Cardin, Kim Thuẫn, hai ba ngàn, bán thoải mái.” Triệu Hiểu Bình hỏi: “Vậy giày da thì sao?” Ngọc Bảo nói: “Versace, Old Man, năm trăm một đôi.” Triệu Hiểu Bình líu lưỡi, thốt: “Thôi chị không hỏi nữa.” Ngọc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khoi-lua-thuong-hai-dai-co-nuong-lang/2867371/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.