"Vòi hoa sen thông minh Minh Hải, tự động nối liền Minh Hải, giúp bạn có thể tắm bằng nước ở Minh Hải cả vào buổi sáng, làm một âm hồn sạch sẽ, kiếp sau được đầu thai vào chỗ tốt, ba Hồn Châu hoặc bảy trăm triệu minh tệ."
Triệu Dương nhận được ánh mắt của Phó Vãn, lập tức cầm điện thoại di động tiến lên hỏi: "Ông chủ, có thể trả nhân dân tệ không? Wechat."
Thương lái mặt mũi tươi cười: "Có thể, có thể."
Triệu Dương quét mã QR, mua được vòi hoa sen thông minh sau đó tiếp tục đi dạo.
"Tiệm thọ y*, tiệm thọ y, kiểu dáng của nam nữ đều có, mới nhất quý này, mới nhất quý này! Các vị khác vào tiệm xem xem?"
*Tiệm bán đồ cho người chết
Tôn Xương Minh bước nhanh lên: "Đầu bếp Phó, tôi trả cho cô. Cô thích kiểu nào?"
Hiểu rồi, Phó Vãn đây thật sự chỉ đơn thuần là đi dạo phố. Phụ nữ mà, bất kể là làm nghề gì thì đều thích dạo phố mua đồ. Như vậy thì sao có thể để cho một mình Triệu Dương khoe mẽ được?
Tiêu tiền mà thôi, trong nhóm người bọn họ có ai mà không có tiền chứ?
Phó Vãn liếc nhìn cái tay ở sau m.ô.n.g anh ta, chân thành nói: "Tôi cảm thấy cậu vẫn nên tự đổi quần cho mình đi thì tốt hơn."
Cũng không thể để m.ô.n.g trần đi cả đường chứ? Đi cùng với anh ta cả đoạn đường rất mất mặt.
Tôn Xương Minh khóc không ra nước mắt: "Nhưng, nhưng đây là tiệm thọ y mà."
Phó Vãn: "Đều là bán quần áo, mặc tạm đi."
Chu Thiên Lỗi ha ha
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khong-biet-xem-boi-thi-khong-phai-la-dau-bep-gioi/1532907/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.