Đóa Đóa nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, không hề tức giận. Bởi vì cô bé cảm thấy nếu chú thỏ hồng mẹ tặng cho cô bé vẫn còn ở đó thì cô bé sẽ không muốn chia sẻ nó với những đứa trẻ khác.
Đóa Đóa lắc đầu: "Không cần, tớ đã ăn rất nhiều thịt viên do ba làm ở nhà rồi."
Hai đứa trẻ đang trao đổi, Phó Vãn yên lặng ngồi sang một bên tiến vào trạng thái tu luyện, trong phòng bếp vang lên tiếng xắt thịt.
Dương Chấn Vinh quả thực là một người có kinh nghiệm g.i.ế.c mổ lợn trong nhiều năm. Kỹ năng dùng d.a.o của anh ấy rất xuất sắc. Anh ấy cần thận cạo xương sườn bằng d.a.o cạo rồi chặt chúng thành nhiều miếng. Cắt thịt lợn thành từng dải để dễ ăn.
Cắt đuôi lợn, hai chân lợn, thậm chí xử lý đầu lợn, cố ý cắt bỏ tai.
Sau khi xử lý một cách thô bạo, Dương Chấn Vinh dùng quần áo lau đi mồ hôi không nhiều trên mặt, trong lòng đột nhiên có chút kỳ lạ.
Vừa mới vào thì thấy trong phòng không có điều hòa, nhưng bên trong lại rất mát mẻ.
Chẳng lẽ...
Cảm giác tội lỗi của Dương Chấn Vinh ngày càng sâu sắc. Phó Vãn chắc chắn đã cố gắng tiết kiệm tiền điện, không chịu bật điều hòa phải không? Vì Phó Vãn nhất quyết trả tiền thuê nhà nên Dương Chấn Vinh đã lên kế hoạch miễn phí nước, điện, chi phí vệ sinh cho ngôi nhà của Phó Vãn.
Dương Chân Vinh quay lại chỗ Phó Vãn nói: "Tiểu Phó, thịt lợn đã được cắt nhỏ, đóng gói trong túi nhựa để trong ngăn đá. Khi nào
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khong-biet-xem-boi-thi-khong-phai-la-dau-bep-gioi/1532988/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.