3.
Ngay khi mở WeChat, tôi liền thấy một tin nhắn còn chưa đọc.
[Đàm Gia Minh, sao anh dám để tôi đi!]
Một người có tên ghi chú là "ZM" liên tục kh ủng bố tin nhắn của Đàm Gia Minh.
Tim tôi lỡ nhịp, run run bấm vào.
Còn cả những hộp tin nhắn đã đọc nhưng chưa trả lời.
[Những khách hàng đó, một là giao cho anh, hai là đưa cho người khác!]
[Đừng quên anh dựa vào ai mà có được vị trí như ngày hôm nay.]
[Đừng chọc giận tôi thêm lần nào nữa, tự lượng sức mình đi.]
Tay chân tôi lạnh buốt.
Vài năm qua, Đàm Gia Minh chưa bao giờ rời khỏi điện thoại di động của mình.
Dù đi tắm cũng phải mang vào nhà vệ sinh vì sợ nhỡ cuộc gọi từ khách hàng lớn.
Hóa ra đó chỉ là bí mật trong lòng anh, thực chất là sợ bị tôi phát hiện.
Tôi ép bản thân phải bình tĩnh lại, tìm kiếm lịch sử trò chuyện theo ngày tháng và kéo lên phía trước.
Bao năm qua, tôi một lòng ở bậu phương chăm lo gia đình, lo cho con cái, chưa một lần can thiệp vào thế giới bên ngoài mà anh ấy đang bôn ba.
Một là không có thời gian, hai là tôi tin tưởng anh ấy.
Có lẽ anh cũng không hoài nghi tôi, lịch sử trò chuyện cũng chưa bao giờ xóa.
Tôi không ngờ sẽ có ngày biết được bí mật của anh ấy.
Mối quan hệ của họ kéo dài ba năm.
Lúc đầu, hai người họ còn xưng hoi là "cô Triệu", "anh Đàm". Một mối quan hệ hợp tác bình thường.
Cô ấy đã mời anh đi chơi khá
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khong-the-quay-dau-zhihu/120251/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.