Bước chân vào ngành giải trí, mỗi người đều có một lý doriêng. Có lẽ 80% vì muốn nổi tiếng, 10% là nhiệt huyết yêu nghề, 5% là do tìnhcờ, còn 5% cuối cùng là những người không muốn cho ai biết nội tình.
Thời điểm Trầm Khánh Khánh chân ướt chân ráo bước vào là khicô vừa tốt nghiệp đại học. Cô không tốt nghiệp chuyên ngành, vì thế bước vàogiới này không tránh khỏi một phen cay đắng. Nhìn sang những người nổi tiếngbên cạnh, mơ mộng làm sao để trở thành một siêu sao, Trầm Khánh Khánh tiến vàogiới giải trí này với lý do thâm trầm hơn rất nhiều – trả thù.
Cho dù thế nào cô cũng phải nhờ tới bạn cũ trước kia của mẹ,dùng sức của chín trâu hai hổ mới vào được công ty Giải trí Hoàn Nghệ, rồi trởthành một trong số những người được đào tạo. Có lẽ nếu không dựa vào điều này,cô có thể sẽ bị đuổi khỏi công ty bất cứ lúc nào. Có điều chỉ bao nhiêu đó thôicũng đủ để tiêu tán gần hết toàn bộ gia tài của cô, nếu lúc đó không có QuýHàm, không chừng cô còn chưa kịp bắt đầu vào nghiệp diễn xuất đã chết đói ở đầuđường.
Đào tạo viên, đấy là nói cho dễ nghe chứ chẳng qua chỉ làmột đám người làm việc vặt. Cô không phải người được đào tạo chính quy, khôngcó tư chất như bọn họ, ở trường quen biết biết các đạo diễn, được tuyển chọn điđào tạo. Một tuần đầu ở công ty, cô cũng không có chương trình học chính thức,bình thường mọi người có thể lọt vào đây dù ít dù nhiều đều có biện pháp. Côthì khác, cô không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khong-xung/2522361/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.