“Em tránh đi làm gì?” Trương Hiển Chính có phần tức giận,“Cảnh quay vừa rồi hay như vậy lại bị em đột ngột cắt đứt.”
Trầm Khánh Khánh cố gắng điều chỉnh nét mặt mình, nói vớiTrương Hiển Chính: “Đạo diễn Trương, rất xin lỗi! Vừa rồi em bị trượt chân.”
Lý do này thật hợp tình hợp lý, Trương Hiển Chính quay ngườilại: “Quay lại!”
“Chờ chút!”
Từ đằng sau, Trữ Mạt Ly đi đến, ánh mắt lạnh lùng dừng trênmặt Dương Phàm một lát, sau đó chuyển tới Trầm Khánh Khánh, anh cầm áo choàngtắm ném cho cô: “Mặc vào! Rồi đi lên trước!”
Trương Hiển Chính giả bộ cười híp mắt nói: “Trữ tổng, anhcắt ngang tiến độ quay phim như vậy không tốt lắm đâu!”
Trữ Mạt Ly không để cho con heo này sủa bậy, sờ sờ chiếcnhẫn kim cương, khuôn mặt tuấn mỹ cũng nhẹ nhàng cười nói: “Đừng quên tiềnlương của anh là ai trả.”
Ý của lời uy hiếp này không nằm trên mặt chữ, mà ẩn sau câunói đó, Trữ Mạt Ly không thích bị người khác khiêu khích quyền uy. Trương HiểnChính nuốt nước miếng, hắn cũng là kẻ thức thời, cũng cười theo nói: “Cảnh diễnnày hơi khó”. Hắn nói với Trầm Khánh Khánh và Dương Phàm: “Hai người đều đinghỉ ngơi trước đã!”
Trầm Khánh Khánh khoác áo choàng tắm lên bờ, người bên ngoàinhận được lệnh lập tức tiến vào. Adacùng thợ hóa trang đưa Trầm Khánh Khánh vào chiếc xe ở sân ngoài trường quay đểtrang điểm lại.
Adakhẽ kêu: “Sao lại thế này?... Vì sao băng dính an toàn bị tróc hết rồi?”
May mắn còn mặc một lớp nội y màu da, tuy nội y này rấtmỏng, nhưng tốt xấu gì cũng không khiến
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khong-xung/2522373/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.