“Em nhắc chuyện đó làm gì?”
Trầm Khánh Khánh gõ gõ ly rượu, hừ nói: “Nếu bây giờ tôi nóianh biết, tôi từng bán thân rồi, anh có đuổi tôi đi không?”
Trữ Mạt Ly vừa muốn mở miệng, Trầm Khánh Khánh lại thêm vàomột câu: “Tôi nói thật.”
“Không.” Trữ Mạt Ly trả lời thật đơn giản rõ ràng.
Trầm Khánh Khánh hơi ngạc nhiên: “Anh tin tôi như vậy?”
“Vì đạt mục đích em có thể không từ thủ đoạn, có điều bánthân thì…” Trữ Mạt Ly không khỏi khinh thường, “Em không ngu xuẩn đến mức đó.”
“Nhưng chuyện này có thể coi như là một con đường tắt…”
“Đừng ngu ngốc.” Trữ Mạt Ly lạnh lùng xen ngang, “Người ngaycả cảnh nóng cũng không chịu quay, em bảo em bán thân sao? Không phải làm nhụcIQ của tôi như vậy.”
“Anh biết không, tôi vẫn còn…” Trầm Khánh Khánh cố gắng tìmmột từ ngữ nhẹ nhàng, nhưng cuối cùng cô vẫn nói, “hơi hận anh.”
Tự nhiên cô lại nói như vậy, Trữ Mạt Ly khó hiểu, nắm chặtly rượu rồi lại buông, buông rồi lại nắm chặt.
Con ngươi Trầm Khánh Khánh nhiễm men say: “Dựa vào cái gìanh có thể sống tốt như vậy chứ? Từ bé đã muốn cái gì có cái đó, còn tôi, tôitrả giá nhiều như vậy để đạt thứ tôi cần, lại bị người ta khinh miệt như thế.Kết quả là gì? Là người biết tôi tám năm còn không hiểu tôi bằng kẻ thù củatôi.”
Tay Trữ Mạt Ly nắm chặt ly rượu, mạnh tay như muốn bóp nátcái ly, những lời chuẩn bị nói ra an ủi đều biến mất.
Anh thấp giọng lặp lại hai chữ kia: “Kẻ thù.”
Trầm Khánh Khánh cười đến khoa trương,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khong-xung/2522379/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.