Xảy ra chuyện gì, Trầm Khánh Khánh rất muốn nói không có gì,nhưng cô không nói nên lời. Trầm Khánh Khánh cắn môi dưới, đau đớn giúp cô chedấu đôi mắt đỏ, sau đó cảm xúc dần bình tĩnh lại, sự yếu ớt vừa rồi thật đúngnhư chưa từng tồn tại.
“Muốn uống chút rượu không? Whiskey nhé?”
Hỏi là hỏi như vậy, nhưng cô đã tự mình đến trước quầy rượulấy một chai Whiskey rồi tự rót cho bản thân một ly đầy.
Trữ Mạt Ly nhanh chân tiến đến giành lấy ly rượu, dứt khoátlấy một ly nhỏ khác san đều một chút, sau đó đưa cho Trầm Khánh Khánh: “Mộtchút như vậy là đủ rồi.”
Trầm Khánh Khánh không nhận, bất mãn nói: “Anh cũng xemthường tôi.”
Trữ Mạt Ly vẫn một mực xem nhẹ sắc mặt người nào đó: “Rượunày rất mạnh, chừng này cũng đủ cho em uống.”
“Say thì sao, tửu lượng của tôi vẫn tốt lắm.”
Trầm Khánh Khánh còn muốn rót một ly đầy khác, tiếc rằng TrữMạt Ly vẫn thờ ơ, cô đành phải nhận lấy ly rượu kia.
Vị cay vào miệng thiêu đốt trong thanh quản, sau đó chảyxuống bụng, ngấm vào máu. Trầm Khánh Khánh nghiêng người vào sô pha uống mộtngụm lại một ngụm, nâng ly đổ vào miệng như uống nước. Trữ Mạt Ly đến bên cạnhcô, ly rượu trong tay, anh không uống, chỉ thưởng thức, thỉnh thoảng nhìn côuống.
Rốt cuộc, anh đành nói: “Em uống quá nhanh.”
Trầm Khánh Khánh thở dài, đôi mày cong lại: “Rượu này thậtkích thích. Tôi muốn nữa.”
Cô nói chuyện bằng giọng mũi, mùi rượu bắt đầu xông lên mặt,trên da mặt trắng nõn đã phớt phớt hồng. Cô kỳ lạ như vậy, rượu nặng uống thếnào
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khong-xung/2522378/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.