“Hai người là ai, sao lại tới nơi này?”
Thuyền Trưởng làm ơn không đúng lúc lại đưa Trầm Khánh Khánhche ở phía sau. Ada vội lấy khăn lạnh đưa cho Trầm Khánh Khánh chườm lên mặt,mà mi mắt Trầm Khánh Khánh từ đầu đến cuối cũng chưa nâng lên một chút.
Quý Hàm không muốn đến làm ầm ĩ. Anh ở bệnh viện nhận đượcđiện thoại của ba nói mẹ nổi giận đùng đùng tìm Trầm Khánh Khánh tính sổ, anhvừa cởi áo blouse trắng liền chạy tới đây, vẫn chậm một bước. Sau khi anh vàocửa vẫn không nhìn Trầm Khánh Khánh, chỉ muốn lôi mẹ về. Tiếc rằng bà Quý nhưuống thuốc tăng lực hàm lượng máu gà cao ngất, thề phải liều mạng với TrầmKhánh Khánh đến mức cô chết tôi sống.
“Mẹ, mẹ theo con về trước, con giải thích với mẹ.”
“Không cần anh giải thích, tôi có mắt nhìn.” Bà Quý đẩyThuyền Trưởng ra, trợn mắt chằm chằm nhìn Trầm Khánh Khánh. “Làm ra chuyện bẩnthỉu như vậy còn muốn ở lại nhà tao, mày thật đúng là không biết xấu hổ tới cựcđộ rồi! Tao cảnh cáo mày đừng có quấn lấy Tiểu Hàm, đừng có liên lụy nó!”
Trầm Khánh Khánh ném khăn lạnh lại cho Ada, trên khuôn mặt trắng nõn có thể thấy rõnăm dấu ngón tay màu đỏ. Cô không tức cũng không giận, nhìn bà Quý như đangnhìn một kẻ điên.
“Cái tát này tôi không tính toán với bà. Ted, còn đứng đólàm gì, tiễn khách!”
Ted hơi khó xử. Cậu đương nhiên biết Quý Hàm, Quý Hàm quenbiết Trịnh Thị, cậu ta cũng từng tiếp xúc vài lần với Quý Hàm. Lúc này đuổingười, không phải là chuyện cậu ta làm được.
Quý Hàm lãnh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khong-xung/2522382/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.