Một quán cà phê nhỏ ở góc đường vắng vẻ, trước cửa lại chàođón hai vị khách. Cô gái đi đằng trước ăn mặc rực rỡ lấp lánh, trong nháy mắtthắp sáng cả quán cà phê nhỏ bé này. Dưới áo khoác dài ấm áp là làn váy mất hồnkhiến không khí trong quán nóng lên; làm cho ông chủ quán trung niên đang buồnngủ liền giật mình tỉnh táo. Mà người đàn ông đi phía sau cô gái, ăn mặc gọngàng chỉnh tề, khuôn mặt thanh tú như hoa sen, ánh mắt lại lạnh như băng, haingười ngồi trong góc khuất nhất.
“Ngại quá, giờ này chúng tôi phải đóng cửa rồi.” Ông chủ hơikhó xử, đi lên tiếp đón.
“Hai mươi phút thôi! Cho chúng tôi hai ly sữa nóng.” Cô gáixinh đẹp mở miệng trước.
Thôi được, làm thêm một chút cũng được, ông chủ gật đầu yênlặng rời đi.
Trong không gian nhỏ hẹp vang lên đĩa nhạc của Đặng Lệ Quân,không cao không thấp, kể ra cũng khó thể hiện được tình cảm rõ ràng.
Trầm Khánh Khánh đội mũ lông cáo, khăn quàng cùng một bộ vâykín lấy mặt cô, chỉ lộ một đôi mắt lạnh lùng lẳng lặng nhìn về phía người đốidiện.
Vừa rồi cô hát xong, đèn còn chưa bật, không ngờ Trữ Mạt Lyđã đứng lên rời đi, mặt sầm xuống y hệt khối băng ngàn năm, khí thế thật dọa người.Mà ngay sau đó, Quý Hàm nói, chúng ta nói chuyện.
Đúng là nên nói chuyện, vốn cô cũng muốn tìm anh ta nóichuyện.
“Sữa của hai người.”
Hai ly sữa nóng đặt trước mặt hai người, hơi nóng bốc lênnghi ngút. Nhưng không ai cúi đầu nhìn, để mặc hơi nóng bay lên mặt.
Trầm Khánh Khánh nói:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khong-xung/2522406/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.