Chà! Những phân đoạn ký ức vừa rồi cũng dữ dội thật. Đúng như tôi dự đoán, đỉnh hốc núi mới là kỳ môn thật, hố nước trong lòng hốc núi là cái bẫy vô cùng hoàn hảo, che đậy đi bí mật ghê gớm ấy.
Vụ nổ kinh hoàng trên đỉnh hốc núi khi đó lại chẳng phải do tôi gây ra, là do Bạch Nguyên và Vệ Môn Thần đã hợp sức phá phong ấn thành tạo một lỗ hổng to tướng trên này. Tôi chỉ biết la hét giận dữ rồi sau đó bị hất văng ra một góc, kết cục thì chẳng hiểu sao lại rơi vào tay Dương Dương. Còn Bạch Nguyên và Vệ Môn Thần sau vụ nổ cũng thất lạc, không rõ tung tích. Bọn họ cũng khéo thật, tự gây ra họa rồi cứ thế thoát thân, bỏ mặc tôi lại không chút đoái hoài.
Nổ thì cũng nổ rồi, sao không nổ tanh bành luôn cả cái đảo Bạch Long Vĩ cùng với Cửu Kỳ Môn Trận chết tiệt này đi. Giờ lại để tôi tỉnh dậy trong bộ dạng bị chôn chặt xuống đất, kế bên lại thêm một kẻ phản bội khác (ám chỉ Dương Dương).
Dương Dương không hiểu đang toan tính cái gì, anh đào mồ sẵn cho tôi nhưng lại để cái đầu tôi thò lên trên như này để làm gì? Không phải là để chứng kiến cái chết đến từ từ đấy chứ? Ai chứ kẻ trượng nghĩa như Dương Dương thì tôi không tin lại có tà tâm đọa đày người khác.
Nhưng thực tại thì tôi chẳng thể nào đặt lòng tin nơi Dương Dương được nữa khi chứng kiến anh vừa đánh cắp và lén lút xem
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khuyet-an-duong-binh-nhi-quyen-2-pha-cuu-ky-mon-tran/198150/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.