Lãnh Nguyệt Tâm gật đầu, thong dong đi theo Thu Nhi tiến vào Khôn Ninh Cung.
Bên trong Khôn Ninh Cung, không biết Thái Hậu đang suy nghĩ cái gì, chờ cung nữ nói cho nàng Thu Nhi đã trở lại, nàng mới hồi phục tinh thần lại, thở dài một tiếng, tràn ngập bất đắc dĩ!
Lãnh Nguyệt Tâm tiến vào trong Khôn Ninh Cung, đầu tiên là hướng Thái Hậu hành lễ.
Nhìn hài tử trước mắt, Thái Hậu trong lòng vẫn là có chút vui mừng.
“Nguyệt Nhi, lại đây ai gia nhìn xem cái nào.” Thái Hậu dứt lời, hướng tới Lãnh Nguyệt Tâm vẫy vẫy tay.
Lãnh Nguyệt Tâm hướng Thái Hậu đi đến.
Mặc kệ như thế nào, trong trí nhớ của nàng, Thái Hậu luôn là người đối tốt với nàng, dù là thiên tài hay là phế vật, đều hảo hảo đối đãi như cũ.
Chờ Lãnh Nguyệt Tâm đi đến bên người Thái Hậu, bà xoa đầu nàng, nhẹ nhàng bảo: “Trong nháy mắt, đã qua mười sáu năm, thời điểm ai gia ở phủ tướng quân nhìn thấy ngươi là khi ngươi còn đang được nha hoàn bế trêи tay, vẫn chưa thể tự bước đi.”
Lãnh Nguyệt Tâm nghe vậy, cười nói: “Thái Hậu có tâm, mấy năm nay cũng ít nhiều nhờ Thái Hậu chăm sóc, Nguyệt Nhi mới có thể kiên trì sống đến bây giờ.”
Lời này ngược lại không sai, nếu không phải Thái Hậu mỗi tháng đều phải phái người đi gặp nàng, chỉ sợ nàng đã sớm biến mất khỏi thế gian này.
Nghe được Ninh An nói như vậy, Thái Hậu thương tâm lắc lắc đầu, nói, “Ai gia lại không thể vì ngươi an bài tốt hôn sự, Sở Thiên nó.....”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khuynh-thanh-ngu-thu-su/506583/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.