- Ưm...
Khuyết Thu Nguyệt rên một tiếng thật nhỏ, hàng lông mi dài như cánh bướm giật giật nhẹ rồi dần dần mở mắt ra. Thứ đầu tiên đập vào mắt nàng là màn che màu lục, nàng cố gắng xoay đầu nhìn xung quanh thì phát hiện mình đang ở trong một căn phòng xa lạ, đồ đạc bằng gỗ thoạt nhìn có vẻ rất tốt, xung quanh có đặt thêm vài bình gốm sứ nhìn quý giá.
Nàng cố dùng chút sức lực để gượng dậy, vắt óc nhớ xem đã xảy ra chuyện gì. Ư...rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Nàng nhớ là nàng trốn ra khỏi cốc, lạc trong khu rừng, sau đó bị một con rắn tấn công rồi nàng được cứu, sau đó thì... Nghĩ đến đây đầu nàng đau như búa bổ, nàng lấy tay ôm đầu, khuôn mặt nhăn nhó. Đúng lúc đó cánh cửa phòng mở ra, một tiểu cô nương gương mặt thanh tú bước vào với một chén thuốc trên tay. Thấy Khuyết Thu Nguyệt ngồi trên giường ôm đầu liền vội vàng đặt chén thuốc xuống chạy lại hỏi han:
- Cô nương... Cô nương không sao chứ? Có phải thấy không khỏe không? Nếu có thì nô tì lập tức đi mời đại phu.
Nhìn tiểu cô nương xa lạ hấp tấp, cuống quít như vậy, Khuyết Thu Nguyệt không khỏi phì cười một tiếng. Thấy nàng cười, tiểu cô nương không khỏi ngẩn ra, mọi hành động đều ngừng lại. Thật không ngờ trên đời lại có người đẹp đến như vậy, khi nàng không cười đã xinh đẹp hớp hồn, lại mang một chút gì đó bí ẩn rồi, vậy mà khi cười lên lại càng tuyệt mĩ không lời nào có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khuynh-the-hoa-tran/1588749/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.