Cánh cửa lại một lần nữa mở ra, bước vào lần này là vị thiếu niên trẻ tuổi ngũ quan anh tuấn như điêu khắc, mái tóc đen dài xõa trên vai, bạch y khiến cho hắn giống như một vị tiên nhân xinh đẹp thoát tục. Thấy người vừa mới vào, Tiểu Vận lấy lại bộ dạng nghiêm túc, đứng ngay ngắn cúi chào:
- Thiếu gia đã trở về.
Nàng bây giờ mới có cơ hội nhìn rõ ân nhân cứu mạng của mình. Thực sự rất đẹp a, nếu đem so sánh với ca ca thì đúng kẻ tám lạng người nửa cân. Khuyết Thu Nguyệt thầm ca ngợi trong lòng.
Thấy nữ nhân mình để ý nhìn mình chằm chằm đánh giá, Nam Cung Thiên bối rối né tránh ánh mắt của nàng, trên mặt không tự nhiên nổi lên hai rạng mây hồng. Nhìn ra sự bối rối trong mắt Nam Cung Thiên, Khuyết Thu Nguyệt cũng ngừng việc đánh giá lại, lên tiếng trước:
- Tiểu nữ tên Khuyết Thu Nguyệt, Nam Cung thiếu gia đã có ơn cứu mạng vậy mà tiểu nữ lại làm phiền thế này thì thật ngại quá.
Vội lấy lại dáng vẻ bình thường, Nam Cung Thiên nở nụ cười sáng lạng tựa như ánh mặt trời ấm áp, nhẹ nhàng đáp:
- Không phiền! Cô nương là vì không ăn uống gì nên kiệt sức, ngâm trong nước khá lâu lại bị kinh sợ cho nên mới ngất đi. Ta thấy cô nương nên tạm thời ở lại Nam Cung gia để nghỉ ngơi dưỡng sức.
Nghe vậy nàng rất bất ngờ, không ngờ vị Nam Cung thiếu gia này lại hào phóng như vậy, không những ra tay giúp đỡ nàng mà còn cho nàng tá
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khuynh-the-hoa-tran/1588751/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.