"Hoàng Thượng giá lâm—"
Tiếng thái giám the thé vang lên, một bóng dáng hoàng bào màu vàng sáng chậm rãi tiến Ngự Hoa Viên.
Những quan viên vốn đang thì thầm bàn tán lập tức cúi đầu, ai dám thở mạnh.
Ánh mắt u ám của hoàng đế quét qua cung nữ và Lương Tần, cuối cùng dừng thanh kiếm trong tay Tiêu Uyên.
"Người , kéo cung nữ xuống, đánh ch-ết bằng gậy cho trẫm!"
Ngay lập tức, thị vệ tiến lên lôi cung nữ .
"Hoàng Thượng tha mạng!"
Cung nữ tái mặt, quỳ rạp xuống đất cầu xin: "Nô tỳ chỉ sự thật, từ nay về dám nữa, xin Hoàng Thượng tha mạng!"
Không ai để tâm đến sự giãy giụa của nàng .
Sắc mặt hoàng đế lạnh băng, giọng rét buốt: "Dám ăn hàm hồ, ly gián lòng , đây chính là kết cục. Nếu trẫm còn thấy lời đồn nhảm nhí nào nữa, tất cả sẽ chung phận!"
"Tuân chỉ!" - Chúng quan đồng thanh đáp.
Lương Tần lúc sợ đến mức ngây dại, đầu óc trống rỗng: "Hoàng Thượng, chẳng ..."
"Câm miệng!"
Ánh mắt sắc bén của hoàng đế khiến bà run rẩy.
"Ngươi dựa sự sủng ái của trẫm mà càn, dám ly gián tình phụ tử của trẫm và Tứ Hoàng Tử, hoài nghi huyết thống hoàng thất. Lương Tần, ngươi đáng tội gì?"
"Hoàng Thượng!"
Lương Tần hoảng hốt quỳ sụp xuống: "Thần ... thần ! Thần từng gì cả! Những lời Tứ Hoàng Tử là nghiệt chủng đều do cung nữ , liên quan đến thần !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Người tin thể hỏi Tứ Hoàng Tử, hỏi tất cả quan viên ở đây! Bọn họ đều thể chứng cho thần
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kiep-truoc-kho-du-roi-danh-chet-nang-cung-khong-ga-nua/2787097/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.