Thấy anh ấy cẩn thận từng li từng tí, tôi bật cười: “Em chỉ mang thai thôi, đâu phải búp bê sứ chứ, sao yếu ớt đến mức ấy được?”
Hứa Ngôn Sinh nghiêm túc đáp: “Không được. Bác sĩ bảo anh rồi, nếu không cẩn thận làm động thai khí, sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của em.”
Tôi sững người.
Không ngờ, điều anh ấy lo lắng nhất lúc này… lại là sức khỏe của tôi sao?
“Mẹ anh từng nói với anh rằng, phụ nữ sinh con chẳng khác nào đi một vòng qua quỷ môn quan.”
“Hồi đó anh không hiểu lắm nên vừa rồi đã hỏi bác sĩ rất kỹ. Nguyệt Ngôn em yên tâm, anh sẽ chăm sóc em thật tốt.”
Tôi chưa bao giờ nghi ngờ bất cứ lời nào Hứa Ngôn Sinh nói, vì từ khi quen nhau đến nay, mọi điều anh ấy nói, mọi lời hứa anh ấy đưa ra, tất cả đều đã thực hiện được.
“Nguyệt Ngôn, cô mang thai rồi à?”
Giọng nói của Giang Lệ Thư vang lên từ phía sau.
Tôi quay lại đáp: “Ừ.”
Không muốn nói chuyện với cô ta về chủ đề này, tôi liền hỏi: “Quả Quả khám xong chưa? Bác sĩ nói thế nào?”
Sắc mặt Giang Lệ Thư hơi gượng gạo: “Bác sĩ bảo hạn chế cho con bé ăn đồ ngọt.”
Tiểu Quả Quả vẫn ôm mặt, nghe vậy thì bĩu môi, vẻ mặt đầy bất mãn.
Rõ ràng, con bé đang giận vì không được ăn nhiều kẹo nữa.
Tôi vẫn dặn dò thêm một câu: “Bác sĩ đã nói vậy rồi, vậy nên nghe theo lời bác sĩ đi.”
“Bọn tôi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kiep-truoc-vi-yeu-hoa-mu-kiep-nay-vi-yeu-tu-bo/2200731/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.