Chủ soái ba vạn Kỳ quân tuy rằng căm thù Lục Thất, nhưng cũng mong muốn rời khỏi Nam Xương Phủ, đóng quân ở Nam Xương Phủ thật là nghẹn khuất, binh nhiều, người dân bình thường trốn tránh chiến loạn cũng nhiều, Nam Xương phủ đã nhiều người đến nỗi thành tai họa, quả thật đã trở thành thối thành.
Đại quân ra khỏi Nam Xương Phủ, đi dọc theo hồ Nam Dương về phía nam, đi qua huyện Tiến Hiền, đến buổi trưa vào địa giới Tín Châu, đến Tín Châu rồi, phàm là tướng sĩ xuất thân từ Hưng Hóa quân, đều là có một loại tâm tình thê lương quay về quê cũ, Hưng Hóa quân không còn tồn tại, Tín Châu vẫn còn.
Đại quân dọc Tín Giang trực tiếp đến thẳng huyện Qúy Khê, huyện Qúy Khê là cửa ngõ phía tây của Tín Châu, đã từng là trọng điểm sản xuất lương thực của Tín Châu, chỉ là mấy năm nay chịu tai họa chiến tranh, thiên tai lại giáng xuống, khiến cho mảnh đất tốt thích hợp định cư cơm no áo ấm sung túc, biến thành một mảnh hoang vu rất ít hộ dân cư.
Hoàng hôn, đại quân bao vây thị trấn Qúy Châu, hai trăm quân Sở không kịp chạy trốn lập tức mở thành đầu hàng, đại quân tiến vào thị trấn Qúy Khê, qua đêm ở trong thành khắp nơi đều là đổ nát thê lương, trong thị trấn Qúy Khê chỉ có hơn hai nghìn người, đa số là người già người bệnh, có thể đi được, hoặc là trốn đến Đường quốc, hoặc là trốn đến Kiến Châu, người trong thành căn bản không có lương thực, toàn dựa vào gốc cỏ mà sống qua
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kieu-phong/2190155/quyen-4-chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.