Tiễn các tướng sĩ đi chấp hành tâm lý chiến xong, Lục Thất quay trở về quân doanh lập tức hạ lệnh xuất binh cướp lấy toàn bộ lãnh thổ Cam Châu, đánh chiếm huyện Sơn Đan, huyện Dân Nhạc, huyện Lâm Trạch, huyện Cao Đài.
Địa lý của Cam Châu là vùng giao tranh của nhà binh, không những là thông đạo từ đông sang tây của con đường tơ lụa mà lệch về phía nam còn thông đến Thổ Phiên, bắc đến Hán Trường Thành và trấn Di Hạp, theo cổ đạo Cư Diên có thể đến ốc đảo Cư Diên Hải. Cư Diên Hải là một cương vực đã thâm nhập vào đại mạc Mông Cổ.
Sau khi chiếm cứ toàn bộ Cam Châu, Lục Thất đột nhiên ngừng binh không tiến lên trước nữa, đại quân đóng ở Cam Châu bắt đầu ồ ạt khai hoang Cam Châu. Sau khi “bán” đất vườn ra, Lục Thất liền hạ lệnh khai hoang và khởi công xây dựng thủy lợi.
Sau khi đóng quân ở Cam Châu, Lục Thất cố tình triệu tập Chỉ huy sứ cấp bậc Tướng soái trở lên giải thích vì sao không tiếp tục tiến chiếm Túc Châu, Qua Châu và Sa Châu.
Thứ nhất, Cam Châu là nơi bốn bề giáp chiến, phía nam có thể đột kích Thổ Phiên, phía bắc có thể tiến quân Liêu quốc hoặc dân tộc Hồi Hột.
Thứ hai, sau khi đại quân tiến thủ Cam Châu đã gặp một thống soái quân địch cấp công lỗ mãng, soái địch kia biết tin Lương Châu bị chiếm đóng, có thể muốn đi về phía đông cướp lại Lương Châu, cũng có thể muốn tăng cường phòng thủ vùng Đại Đấu, lợi dụng nơi hiểm yếu ngăn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kieu-phong/48425/quyen-5-chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.