Đêm lạnh như nước.
Ở bên hồ, gió đêm khẽ thổi bay góc áo hắn, Bùi Vân Khiêm khoanh tay lặng lẽ đứng ở nơi hôm nay Thẩm Xu rơi xuống, sắc mặt còn lạnh hơn cả bầu trời đêm, cảm xúc đen tối trong mắt không rõ.
Một lúc lâu sau, Chu Tước mới khiêng nam tử đã say đến mức bất tỉnh nhân sự từ núi giả ra.
Sau khi nhìn thấy Bùi Vân Khiêm, Chu Tước thuận tay vứt người trên vai xuống đất, sau đó cung kính nói, “Tướng quân, đã điều tra xong rồi, hôm nay người đẩy Linh An công chúa xuống nước chính là công tử Mạnh Thiếu Khanh.
”
Nói đến đây, Chu Tước dừng một chút, trong lòng cân nhắc rồi tiếp tục nói, “Mạnh công tử kia có tiếng ăn chơi trác táng, hắn ta uống say trong yến hội, lúc thuộc hạ tìm thấy đã là dáng vẻ này, đến bây giờ vẫn chưa tỉnh, tướng quân muốn xử trí thế nào?”
Bùi Vân Khiêm xoay người lại, trong mắt hiện lên sát khí, liếc người trên mặt đất một cái, con ngươi lạnh lẽo, “Chém tay chân, ném tới trước cửa Mạnh phủ.
”
Giọng nói Bùi Vân Khiêm không nghe ra vui buồn hờn giận, ngữ khí bình đạm không chút gợn sóng chỉ như đang tường thuật lại một chuyện rất bình thường.
Hắn híp mắt, nếu Mạnh Chi Nguyên không quản giáo con trai mình cho tốt, vậy hắn cũng không ngại dạy dỗ thay ông ta, hơn nữa còn khiến ông ta cả đời khó quên.
Nghĩ vậy, khuôn mặt Bùi Vân Khiêm lại lạnh hơn vài phần, lông mi rũ xuống, lạnh lẽo nơi đáy mắt như một tảng băng.
Ngón tay hắn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kieu-sung-vi-thuong/2590092/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.