Đêm lạnh như nước, mây đen che trăng.
Sắc mặt Bùi Vân Khiêm so với bầu trời đêm nay còn âm trầm hơn, vẻ u ám trong mắt khiến cho người ta sợ hãi.
Khôi phục lại tinh thần, Bùi Vân Khiêm cụp mắt, vẻ lạnh lẽo trong mắt không hề giảm chút nào, giọng nói bình tĩnh không chút gợn sóng lộ ra ý lạnh thấu xương khiến người ta ghê sợ, “Phái ám vệ Bùi phủ ra ngoại thành tìm kiếm, thêm một đội nhân mã lục soát từng nhà.”
Nói rồi, đầu ngón tay Bùi Vân Khiêm siết chặt lệnh bài trên tay, đáy mắt bị màu đỏ phủ kín, gằn từng chữ, “Dù phải đào ba thước cũng phải tìm được phu nhân cho ta!”
Chu Tước gật đầu lên tiếng, “Thuộc hạ nhận mệnh!” Nói xong lập tức xoay người tiến vào trong bóng đêm.
Mà tại chỗ, Bùi Vân Khiêm vẫn đứng đó, đáy mắt đỏ ngầu, hắn nghiêng người híp mắt, toàn thân bị sát khí vây lấy.
Họ Phùng, ngươi tìm chết rồi.
Tuy rằng bây giờ đã là tháng 5, nhưng trong đêm vẫn khiến người ta lạnh run, trên người Thẩm Xu vẫn là bộ váy lưu tiên bằng gấm Tứ Xuyên và vải Yên La chế thành, bộ đồ mỏng manh mặc ban ngày có ánh nắng còn đỡ, nhưng ban đêm gió thổi như xuyên thấu vào tận cơ thể, có mặc đồ cũng không thể ngăn cản cái lạnh.
Mà trên người Thẩm Xu còn đang bị trói chặt không thể động đậy, ngay cả giúp bản thân sưởi ấm nàng cũng không làm được.
Gió lạnh bên ngoài từ cửa sổ thổi vào, khiến cánh cửa sổ cũ nát không ngừng phát ra tiếng kêu kẽo
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kieu-sung-vi-thuong/2590132/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.