Ba năm không gặp, Thi Họa vẫn có thể nhận ra anh từ cái nhìn đầu tiên.
Nhưng dáng vẻ của anh rất khác so với trong trí nhớ của cô. Sự ngây ngô của thiếu niên biến mất tăm, thay bằng sự trầm ổn và cao quý của người đứng đầu.
Thi Họa mang giày cao gót, đã đứng gần hai tiếng đồng hồ, bây giờ hai chân đã đau nhức và mềm nhũn, cô không chỉ không có dũng khí chen lên phía trước để phỏng vấn anh, mà còn không thể học theo thế hệ con cháu của nhà họ Hạ, ngoan ngoãn nói một tiếng “Chào chú Chín”.
Trong lúc đầu óc cô suy nghĩ lung tung, cô vô tình bắt gặp ánh mắt của anh.
Ánh mắt của anh chậm rãi dời xuống, vô tình nhìn thấy bắp chân run rẩy của cô.
Thi Họa sợ run người, bắp chân đau xót, gân cốt co rút dữ dội. Cô khẽ cúi người, Tiểu Nguyễn vội vàng vươn tay ra đỡ cô.
“Chị Tiểu Thi, chị không sao chứ?”
Thi Họa rũ mắt, lắc đầu, lúc góp nhặt đủ dũng khí để ngước mắt lần nữa, ánh nhìn của Hạ Nghiên Đình đã dời đi.
Tự dưng ánh mắt vừa rồi không còn chân thật đến vậy nữa.
Cô sợ hãi vỗ ngực, vừa rồi nhất định là ảo giác.
Ảo giác thôi.
Ở đây nhiều người như vậy, có lẽ Hạ Nghiên Đình còn không để ý đến cô, chứ đừng nói là nhìn cô.
Phóng viên tại hiện trường không ngồi yên được nữa, họ chen chúc lên phía trước để đặt câu hỏi.
Đương nhiên Triệu Đài Hoa cũng tiến lên đặt câu hỏi.
Người trong nghề đều biết hiện tại cô ấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kinh-cang-hoi-am-van-ly-thap/2899536/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.