Giọng nói lạnh lùng của anh động lòng người, không hiểu sao lại rất mê hoặc.
Đầu ngón tay trắng trẻo của Thi Họa khẽ run rẩy, muỗng sứ rơi xuống, chạm vào đáy chén.
Cô ngơ ngác ngước mắt, trái tim như lỡ mất một nhịp, cô kinh ngạc nhìn anh, giọng nói vô cùng hoảng hốt: “Đã, đã xảy ra chuyện gì?”
“Em nghĩ kỹ xem.”
Hạ Nghiên Đình ý nhị cong môi, giống như đang châm chọc cô, hoặc giống như đang dẫn dắt cô nhớ lại chuyện đã xảy ra.
Tâm trí của Thi Họa rối bời, làn da trắng trẻo sau tai đỏ bừng lên, cô thật sự không nhớ nổi…
Trong đầu chỉ xuất hiện mấy mảnh ký ức vụn vặt phiêu đãng.
Răng môi hòa hợp, tình ý tràn lan.
Nhưng chuyện đó không thể xảy ra giữa cô và Hạ Nghiên Đình.
Cho nên chỉ có thể là một giấc mơ mà thôi.
Thi Họa cắn chặt môi dưới, hàng mi dài khẽ run rẩy, cô không còn dám nhìn vào mắt anh, giọng nói yếu ớt đến mức không nghe được: “Em, em không nhớ được, dì Liên nói em đã bất tỉnh, xin lỗi, có phải em đã… gây rắc rối cho anh không, xin lỗi…”
“Được rồi.” Dường như cảm nhận được sự bất an của cô, anh hờ hững gạt vấn đề sang một bên.
Thi Họa tò mò từ tận đáy lòng, không thể không nhìn lén anh, cô chưa kịp chuẩn bị tinh thần đã gặp phải đôi mắt đen nhánh của anh khẽ rũ xuống, làm cô sợ đến mức phải vô thức nuốt nước bọt.
Hình như hôm nay anh vẫn chưa ra khỏi nhà, chỉ mặc áo sơ mi đen, ngay cả khi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kinh-cang-hoi-am-van-ly-thap/2899570/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.