"Ông chủ nhỏ, hôn nay có những món nào vậy?".
"Ông chủ nhỏ, có bán vịt kho không?".
"Thịt đầu heo kho vẫn có nhỉ?".
"Tôi muốn hai cái giò heo, lại cân cho tôi một cân đồ ăn chay kho!".
"Nhất định có trứng kho nhỉ?".
"...".
Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư còn chưa dỡ hàng, nhóm khách hàng cũng đã chen lấn nhau đặt câu hỏi.
Bọn họ đều là khách hàng trung thành của quầy hàng nhỏ, tuy rằng giá của đồ ăn trên quầy hàng nhỏ đều hơi đắt, nhưng không chịu nổi mùi hương quá thơm, thỉnh thoảng ăn một lần vẫn gánh vác được. Huống hồ đồ ăn của người ta vừa ngon lại vừa ít, bọn họ muốn mua mỗi ngày cũng không nhất định tranh được!
Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư nắm chặt thời gian bày thau vại ra quầy, vừa bận rộn vừa trả lời, "Có, đều có".
Đôi mắt của nhóm khách hàng gắt gao nhìn chằm chằm những cái thau cái vại kia, chóp mũi ngửi được mùi hương từ bên trong bay ra ngoài, nuốt nước miếng hỏi, "Bọn tôi đều có thể mua được nhỉ?".
Chuyện này cũng không chắc.
Ứng Vọng chỉ đành phải nói, "Hôm nay chuẩn bị thêm đồ ăn".
Khách hàng xếp phía trước nháy mắt nhẹ nhàng thở ra trong lòng, tuy rằng ông chủ nhỏ không trả lời rõ ràng câu hỏi của bọn họ, nhưng nếu chuẩn bị thêm đồ ăn, vậy người xếp phía trước như bọn họ dù thế nào cũng có thể mua được nhỉ?
Người xếp hàng tít phía sau thì rướn cổ xem thử, bọn họ hoàn toàn không nghe rõ đến cùng phía trước nói cái gì.
Chỉ là trong khoảnh khắc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/kinh-doanh-an-uong-o-thoi-bao-cap/2948171/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.