*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Máy tính trong phòng cậu bé đang mở, trong màn hình là kho đề toán cấp ba. Liếc nhìn một cái là biết đa số các bài đều làm sai, chắc chắn cậu bé không hề học giỏi.
“Đừng… tha thứ.”
Đột nhiên, Cảnh Việt lên tiếng.
Cảnh Thiên quay người lại nhìn Cảnh Kiệt, cậu bé đỏ bừng cả khuôn mặt khôi ngô vì những gì vừa nói, nhưng sự kiên định trong ánh mắt lại rất rõ.
“Em bảo chị đừng tha thứ cho Cảnh Lạc?” Cảnh Kiệt vội vàng gật đầu. “Vì sao? Cảnh Lạc cũng là chị em mà, mọi người đều nghĩ rằng chị nên nhường Cảnh Lạc.”
“Tuyệt đối đừng… tha thứ”
Giọng Cảnh Kiệt lại càng thêm kiên định.
Thấy Cảnh Thiên ngần ngừ không trả lời ngay, Cảnh Kiệt sốt sắng, tưởng cô lại nhẫn nhịn không giới hạn như trước kia, cậu không kìm được mà bước lên, vội vàng nắm lấy tay cô. Cảnh Thiên ghét nhất là bị người khác chạm vào mình, trừ phi là bệnh nhân của cô, hơn nữa còn phải là do cô chủ động, nếu không thì cô sẽ cảm thấy phản cảm.
Nhưng sự tiếp xúc của Cảnh Kiệt không hề khiến cô cảm thấy như vậy.
“Chị… đã nhường chị ấy đủ rồi!”
Đây cũng là lần đầu tiên Cảnh Việt nói với cô nhiều như thế.
Xem ra cậu bé này không phải
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lac-mat-co-dau-xung-hi/1294972/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.