TỐT CHỖ NÀO?
Nói xong, Cảnh Thiên quay người bỏ đi.
Ông Cảnh nhanh chóng lao ra và ngăn lại trước khi cô bước ra khỏi vườn hoa.
“Thiên Thiên, c3on đừng so đo với mẹ con, con cũng biết mẹ con đấy, cái gì cũng tốt chỉ là hơi thiên vị thôi.”
Nhìn ông Cảnh giảng hòa vô nguyên tắc, Cản1h Thiên cười lạnh: “Cái gì cũng tốt á? Chỉ là hơi thiên vị thôi? Bà ấy
tốt chỗ nào vậy? Con làm con gái của bà ấy hai mươi năm, sao con lại không9 biết nhỉ? Hay là bổ nói ra một hai ba
điểm bà ấy tốt với con ra xem nào! Còn về thiên vị thì con không quản được, đó là chuyện của bà ấy, nhưng 3dựa
vào cái gì mà mỗi lần bà ấy thiên vị, người chịu tổn hại không phải là bà ấy mà lại là con thế? Dựa vào cái gì mà mỗi
lần bà ấy thiên thị thì8 đều phải dùng lợi ích của con để đánh đổi?”
Ông Cảnh vắt óc suy nghĩ, đừng nói là ba việc, một việc ông ta cũng không nói ra được.
Trước nụ cười chế nhạo của Cảnh Thiên, ông Cảnh ấp úng một lúc lâu rồi mới chậm rãi nói: “Thanh niên chịu chút
ấm ức và thiệt thòi không phải là chuyện gì to tát, đợi sau khi con già rồi sẽ hiểu điều này thôi. Chịu thiệt thòi là
phúc.”
Cảnh Thiên bị những câu này làm cho buồn cười, cô gật đầu, nói: “Được, vậy thì con chúc gia đình mọi người ngũ
phúc lâm môn, phúc như đồng hải, thọ tỉ nam sơn.”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lac-mat-co-dau-xung-hi/1294994/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.