Bởi vì nếu thực sự cãi nhau với đám người này thì tức là kiểm tra trình độ diễn xuất của diễn viên trong bộ phim này rồi.
Th3ế nên Cảnh Thiên quay lưng bỏ đi.
Những cây muốn lặng mà gió chẳng dừng.
Cô mới đi được một bước, người phụ nữ phía1 sau đã quát to: “Cô đứng lại cho tôi!” Cảnh Thiên mặc kệ cô ta, đi
tiếp. Nhưng một người phụ nữ đuổi theo sau cô, đưa tay túm lấy 9vai cô. Người phụ nữ đó nhìn như đã chạm vào
vai cô, nhưng thực tế vẫn còn cách 5cm nữa, Cảnh Thiên lại như bị đối phương giật ngượ3c ra sau. Sau đó ánh mắt
Cảnh Thiên lạnh đi, cô khẽ xoay cổ tay, người phụ nữ đó bay bổng lên rồi đập mạnh xuống đất một cách hoành8
tráng, cô ta kêu rẻ lên như lợn bị chọc tiết.
Mọi người có mặt đều kinh ngạc trước hành động của Cảnh Thiên. Cảnh Lạc vội vàng lao lên đỡ người đó dậy.
“Gia Ni, chị không sao chứ? Có bị thương ở đâu không? Chị em không có ý đầu, chị đừng để bụng!” La Gia Ni bị
vật ngã, tức đến đỏ nhừ cả mặt, cô ta gườm Cảnh Thiên: “Cô ta vật tôi ngã thế này rồi mà còn không phải cố ý à?
Cô bị cô ta bắt nạt quen rồi không có nghĩa là tôi cũng có thể nhẫn nhịn để cô ta bắt
nat!”
Dương Duyệt bên cạnh tức tối: “Cảnh Thiên, cô ngang ngược quá rồi đấy! Cậy tiền giành vai nên to lắm phải
không? Sao cô có thể ngang nhiên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lac-mat-co-dau-xung-hi/1295040/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.