Trước khi đi, Cảnh Thiên hỏi Cảnh Kiệt: “Muốn đi cùng chị không?”
Cảnh Kiệt vội vàng gật đầu nhưng lại lắc đầu nga3y, cậu còn liếc nhìn mẹ mình.
Cậu rất muốn đi cùng chị, nhưng quan hệ giữa bố mẹ và chị thực sự đã căng thẳng lắm1 rồi, cậu không muốn làm
chị phiền lòng nữa.
Hơn nữa thấy anh rể đẹp trai như vậy, cũng đối xử tốt với chị gái, C9ảnh Kiệt càng không muốn quấy rầy cuộc
sống yên bình mà khó khăn lắm chị mới có được.
Cảnh Thiên cũng hiểu ánh mắ3t của Cảnh Kiệt, khi bắt gặp vẻ mặt nịnh nọt của bà Cảnh, cô gật đầu: “Vậy thì em
chú ý nhé, lần sau gặp chuyện gì thì cứ8 gọi cho chị.” Cảnh Kiệt gật đầu rồi vẫy tay với Cảnh Thiên. Cảnh Thiên
cũng gật đầu với Cảnh Kiệt rồi cúi đầu nhìn Chiến Lê Xuyên ngồi trên xe lăn: “Chúng ta đi thôi.”
“Ừ”
Cảnh Thiên đi đến bên cạnh Chiến Lê Xuyên, không hề có ý định đẩy xe lăn cho anh để tượng trưng, hai người “đi
sóng vai” như vậy cho đến khi lên xe.
Ông Cảnh gặp được nhân vật trong truyền thuyết như Chiến Lê Xuyên nên vô cùng xúc động, ông ta cứ chờ Cảnh
Thiên giới thiệu ông ta với con rể.
Những Cảnh Thiên chỉ hỏi Cảnh Kiệt một câu rồi không ngó ngàng gì đến ông ta nữa.
Ông Cảnh muốn tìm cảm giác tồn tại nên bảo: “Thiên Thiên, cậu ba bất tiện, con làm vợ sao không đẩy xe lăn?”
Nói xong, ông ta định tự bước
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lac-mat-co-dau-xung-hi/1295186/chuong-245.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.