Bà Cảnh tái mét mặt, thật lâu sau mới rặn được một câu.
“Thì tôi đang mãn kinh mà! Không thấu hiểu cho nhau chút được à?”
Ông Cảnh tức quá hóa cười.
“Tôi thấu hiểu cho bà thì ai thấu hiểu cho tôi? Ai hiểu cho công ty nhà họ Cảnh? Ai cho cô1ng ty lợi ích? Ai cho bà
tiền?”
Bà Cảnh dầu môi, không nói được một câu nào.
“J thần, tôi có chuyện muốn nói với cậ9u.”
Bình thường điện thoại của Cảnh Kiệt đều bị bà Cảnh tịch thu, cậu trai bán canh cay Phàn Thụy không thể liên hệ
với cậu3 được. Nhưng nghĩ đến những gì mình đã thấy tối hôm nay và cô gái cùng xuất hiện với Phó thị trưởng
Bành rồi lại rời đi, cậu ta gấp8 gáp muốn nói với Cảnh Kiệt.
Cảnh Kiệt vừa đi được hai bước về phía Phàn Thụy thì bị bà Cảnh kéo lại.
“Con làm cái gì đấy? Đã bảo con là giờ trừ ăn cơm, đi ngủ, đi vệ sinh, tất cả thời gian còn lại đều phải dùng vào việc
học rồi cơ mà! Con còn lén đi chơi game! Lại còn đú đởn với cái đám không ra gì này! Đảm lưu manh đầu đường xó
chợ nãy sẽ phá hủy cả đời con đấy, con có biết không hả? Chẳng lẽ sau này con định kiểm cơm nhờ game à?”
Nói xong, bà ta lại chỉ vào Phàn Thụy và mẹ Phàn Thụy, gầm lên như người điên: “Tôi cảnh cáo bà, dạy dỗ Phàn
Thụy cho tốt vào, bảo nó đừng đến tìm Cảnh Kiệt nhà tôi nữa! Tôi sẽ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lac-mat-co-dau-xung-hi/1295192/chuong-251.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.