“Không cần đâu, tôi đã ăn rồi.” “Chị còn chưa ăn sáng, chị ăn cùng cậu nhé.”
Chị gái khập khiễng bước ra khỏi xe và nở một nụ cười đậm chất 3cảnh cáo với Vân Tiêu.
Vân Tiêu bất lực sờ mũi, anh ta gật đầu nói với người phụ nữ “Chỉ cần là bạn của Thiên Thiên thì đều được.”
1Lúc này Hình Mỹ Kỳ cũng đi ra, vừa nghe thấy cuộc nói chuyện của họ, sắc mặt cô ta lập tức trầm xuống. Nếu nói
Cảnh Thiên dựa vào Vân Tiêu vì cần v9ốn liếng hợp tác thì cô ta đồng ý lùi một bước. Nhưng người phụ nữ do
Cảnh Thiên dẫn theo là cái quần què gì vậy?
Sao da mặt lại dày như bê3 tông thế?
Hình Mỹ Kỳ đi đến bên cạnh Vân Tiêu, nở một nụ cười trông đầy thiện cảm với Cảnh Thiên và hỏi: “Thiên Thiên,
đây là…” “Ồ, trên8 đường không cẩn thận đâm một chị gái bị thương, chị ấy bảo tôi đưa chị ấy đến bệnh viện, tôi không rảnh, nên đã đồng ý sau khi quay xong sẽ đưa chị ấy đi.”
“Ăn vạ à?” Hình Mỹ Kỳ trợn mắt thốt lên.
Mę nó!
Đầu óc Cảnh Thiên này có vấn đề à? Mang một kẻ ăn vạ đến đoàn phim!
Chị gái xương cốt lại hồi quang phản chiếu nghe được liền không vui, thẳng lưng, đôi chân xinh đẹp đứng thẳng
lên, nhìn Hình Mỹ Kỳ từ trên cao rồi phun một tràng: “Ăn vạ cái gì hả? Cô mới đi ăn vạ ấy! Có biết nói chuyện
không hả? Không biết thì im cái mồm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lac-mat-co-dau-xung-hi/1295225/chuong-269.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.