Cảnh Thiên lại nở một nụ cười rạng rỡ và chướng mắt mà Hình Mỹ Kỳ vô cùng ghét.
“Để kịp thời gian, tôi đã đâm vào n3gười ta, chị này cũng không làm khó tôi. Tôi thật sự không thể đuổi người ta đi
được.”
Chị gái ăn vạ nghe xong liê1n đắc ý nhìn vẻ mặt khó coi đến mức không thể khó coi hơn được nữa của Hình Mỹ
Kỳ, nói: “Cô nghe thấy chưa? Đúng là ăn cơm9 nhà vác tù và hàng tổng, cái chỗ nhỏ bé của mình mà còn chưa quản
lý được, còn có tâm trạng đi quản người khác. Chẳng trá3ch bao nhiêu năm rồi vẫn không hạ gục được người đàn
ông mình thích.”
Sắc mặt Hình Mỹ Kỳ thay đổi: “Cô biết tôi?” 8
Chị gái ăn vạ bật cười: “Cô không phải là Thị hậu à? Thích Ảnh đế Vân nhà tôi, ngày nào cũng tạo couple màn ảnh,
tôi biết ngay hai người là giả. Không thì cũng không thể có chuyện ngay cả tôi còn nhận được đồ ăn sáng mà cô thì
không.”
Cảnh Thiên sờ cánh mũi, muốn cười nhưng lại ngại tiếp tục kéo hận, chỉ có thể dùng động tác sở mũi để nhịn lại.
Hình Mỹ Kỳ sắp bị người phụ nữ vừa xấu xí vừa già nua này chọc tức đến mức phát bệnh tim rồi, nhưng đối chọi
với một người không có tiền không có địa vị như vậy rất mất đẳng cấp, cộng thêm cải tính cách khiến người ta ghét
đến cực độ của Cảnh Thiên, cho nên Hình Mỹ Kỳ chỉ có thể nhìn Vân Tiêu, hi vọng anh ta có thể cho
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lac-mat-co-dau-xung-hi/1295227/chuong-270.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.