Cả nhà họ Đế lại nhìn Đế Vân Mặc.
Đế Tịnh Hiên không chịu đựng được nữa, ông không thể chịu được việc con trai mình cò1n hiểu con gái hơn cả
mình.
“Cái gì con cũng biết, tại sao vừa nãy hỏi con lại không nói hả?”
Đế Vân Mặc nhìn0 Cảnh Thiên với vẻ đáng thương.
Cô không chỉ là em gái ruột về mặt quan hệ huyết thống mà còn là đại ca trong cuộc đờ1i anh ta.
Anh ta hy vọng em gái có thể bảo vệ mình.
Những Cảnh Thiên lại cho Đế Vân Mặc ánh mắt thương mà khô2ng giúp được gì. Ở trong gia đình này cô là người
nhỏ nhất. Em út có thể làm gì khác ngoài tìm kiếm sự che chở của bố mẹ chứ?6
Bà Tân nhìn mọi người trước mặt vui vẻ cười nói, bầu không khí vô cùng náo nhiệt, trên môi con trai bà luôn mang
the9o nụ cười đã lâu không xuất hiện, bà rất muốn cảm ơn họ.
Từ những gì họ nói, bà có thể nghe ra được những người này là người nhà của Cảnh Thiên.
Cảnh Thiên không chỉ cứu mạng bà mà còn đưa cả người nhà tới thăm bà, trong lòng bà cảm thấy vô cùng biết ơn,
cũng cảm thấy đã làm phiền họ quá.
Nhìn ra nỗi lo của mẹ, Tân Dương nửa quỳ trước mặt bà, cầm lấy tay bà nhưng lại nhìn Cảnh Thiên, hỏi: “Em có
thể nói không?”
Cảnh Thiên gật đầu: “Không sao, cứ nói đi.”
Tân Dương gật đầu, kích động nói với bà Tân: “Mẹ, con tìm được người nhà của mình rồi. Người nhà thật sự của
con chính là họ”
Bà Tân mở to mắt, nhìn quanh nhóm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lac-mat-co-dau-xung-hi/1296217/chuong-876-880.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.