Nói rồi, tiếng vó ngựa xa xôi kia quả nhiên mỗi lúc một gần hơn, hơn nữa dừng ngay trước vườn nhà.
Vân Tử Lạc bước từ trong nước ra, gương mặt nhỏ tối hẳn, quấn tạm chiếc áo bào của Nhiếp Chính vương lên người một vòng, ôm quần áo bẩn và giày của mình len ra phía sau màn.
Trong lòng không ngừng kêu khổ.
Nàng đã tạo nghiệt gì thế này, đang tắm nửa chừng thì có người đàn ông lạ xông vào. Vậy cũng thôi đi, nhìn thấy Tử Uyên lại còn phải trốn đi!
Nhiếp Chính vương đã khom lưng mai phục trong góc, nhìn thấy nàng len vào trong, quấn tạm chiếc trường bào đen của chàng, bên trên chỉ thắt tới xương quai xanh, hai bả vai trắng trẻo để lộ ra ngoài, vạt áo phía dưới buộc lại thành nút thắt trên chân, có thể nhìn thấy đôi chân ngọc dài, thẳng tắp.
Hở ra như vậy đối với Vân Tử Lạc không là gì, so với thời hiện đại mặc quần ngắn cũn cỡn, phía sau có hai đai vắt chéo, hở cả lưng thì thế này đã khá hơn nhiều.
Nhưng ánh mắt Nhiếp Chính vương đã tối đi nhanh chóng, máu huyết trong đầu lập tức dốc ngược lên, có một khoảnh khắc chợt trống rỗng, chàng không còn biết gì nữa.
“Chật chết mất!”
Vân Tử Lạc mắng thầm một câu, tiện tay vén mái tóc ướt rượt, dài đến tận đầu gối của mình lên. Nàng gập người xuống, nghiêng đầu nhìn Nhiếp Chính vương.
Nhiếp Chính vương đang đờ đẫn nhìn nàng, trong đôi mắt ngập tràn sửng sốt.
Ánh mắt Vân Tử Lạc thì tối sầm, nàng quay phắt đi.
Nhiếp Chính vương không lên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lac-nhi-y/1663091/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.