Nhìn một lượt căn phòng ngổn ngang, Vân Tử Lạc bực bội cởi chiếc áo bào của Nhiếp Chính vương xuống, thay quần áo nông thôn vào, giặt quần áo cũ vào thùng nước ấm còn sạch bên cạnh, phơi lên trước cửa sổ.
Nhìn thấy cái bóng cao lớn của Nhiếp Chính vương vẫn còn đứng dưới mái hiên đối diện chưa rời đi, Vân Tử Lạc vo áo của hắn lại thành một đống, ném xuống đất, quay người trở lại phòng.
Vừa mặc nguyên quần áo nằm lên giường, người đàn ông đã từ cửa sổ nhảy vào.
“Xoẹt xoẹt xoẹt!” Ba thanh kim đao lần lượt được phóng về phía đó.
Nhiếp Chính vương giơ tay phải lên, ba ngón tay lần lượt gập lại, đón chuẩn ba con dao, thản nhiên bước vào.
“Ra ngoài!”
Vân Tử Lạc sa sầm mặt lại, trong đáy mắt cuồng phong giông bão đang chuẩn bị bùng phát.
Nhiếp Chính vương đặt chiếc trường bào bẩn thỉu phía cuối giường, rút từ trong tay áo ra một viên dạ minh châu, nghiêm mặt nói: “Ta đã pha chế cho nàng thuốc giải để trị loại độc trên mặt.”
Nói rồi chàng lại lấy một cái bọc nhỏ từ trong người ra, mở ngay trước mặt nàng.
“Tám loại dược liệu đã được kết hợp xong, dùng để uống vào trong, ở đây chỉ có đủ liều dùng ba lần. Bình thuốc cao này được chế để bôi ngoài da, mỗi tối một lần.”
Nói rồi, chàng bật nắp một chiếc bình nhỏ màu xanh lục, đổ một ít ra lòng bàn tay, khóe môi cong lên: “Ta bôi một ít cho nàng.”
Vân Tử Lạc nhìn thấy chỗ này quả thực là dược liệu, nghĩ tới danh hiệu thần
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lac-nhi-y/1663093/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.