Sống lưng Vân Khinh Bình lạnh toát.
Đào Nhi đã tới, ngồi sụp xuống, túm lấy tay trái của Vân Khinh Bình không chút dịu dàng, nhe răng cười với nàng ta.
“Đại tiểu thư, cô nên giao ngọc ra là hơn. Đó rõ ràng là di vật duy nhất phu nhân để lại cho tiểu thư, cô lại không biết xấu hổ nói đó là đồ của mình sao?”
“Cô đừng nghĩ tiểu thư vẫn dễ bị ức hiếp như khi trước. Ai dám bất kính với tiểu thư nhà chúng tôi thì chỉ có đường chết! Nể tình cô và tiểu thư cùng căn cùng rễ, tiểu thư đã giơ cao đánh khẽ rồi. Chặt ngón tay, cùng lắm thì sau này không thể gảy đàn, không thể viết chữ, không thể vẽ tranh nữa, cùng lắm là Tứ vương gia càng ngày càng thấy cô phiền, cả nhìn cũng không muốn nhìn thêm.”
Sắc mặt Vân Khinh Bình càng lúc càng nhợt nhạt, nhất là khi nghe tới câu cuối cùng, trái tim của nàng ta suýt nữa thì ngừng đập.
Nàng ta cất giọng khó khăn: “Vân Tử Lạc, ngươi dám thật sao?”
“Có dám hay không, phải thử mới biết.” Vân Tử Lạc cười khẽ.
Đào Nhi dựng ngón trỏ bàn tay trái của Vân Khinh Bình lên, sắc mặt trở nên trịnh trọng. Nàng cắn răng, nghĩ tới miếng ngọc đó, nghĩ lại bao năm nay Vân Khinh Bình đã cướp đi tất cả mọi thứ của tiểu thư, nàng lại căm hận, đầu ngón tay phải chọc vào bên trong lớp móng tay bôi phấn sáng của Vân Khinh Bình.
“Nói, ta nói!”
Vân Khinh Bình thấy Đào Nhi có vẻ không giống đùa cợt, sợ đến nỗi kêu toáng lên.
Đào Nhi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lac-nhi-y/1663123/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.