Quả nhiên, dưới sự dẫn dắt của tiểu thái giám, Lục Thừa Hoan mặc bộ váy đen bước những bước tao nhã đi vào, khóe môi nở một nụ cười tự phụ, đi tới dưới thềm ngọc dưới ánh mắt của tất cả mọi người.
“Hoàng thượng vạn tuế! Thái hậu thiên tuế! Nhiếp Chính vương thiên tuế!”
Nàng ta hành lễ với tư cách một quận chúa, không hề bỏ sót Nhiếp Chính vương.
“Cha.”
Vân Tử Lạc nghe thấy sau lưng có một tiếng gọi cực khẽ, trong giọng nói đong đầy sợ hãi.
“Sao vậy?”
Vân Kiến Thụ quay đầu, thấp giọng hỏi han.
Vân Tử Lạc cũng quay đầu, liền thấy Vân Hạo ngồi chếch phía sau Chu Thị đang nghiêng đầu, bắt lấy vạt áo của Vân Kiến Thụ, nét mặt hoang mang.
“Hạo Nhi cảm thấy không khỏe chỗ nào?”
Vân Kiến Thụ hỏi Chu Thị, đầu mày nhíu lại.
Nét mặt Chu Thị ánh lên vẻ căm hận, cầm khăn tay lau nước mắt, trả lời Vân Kiến Thụ: “Chẳng phải tại Lạc Nhi sao. Chẳng hiểu sao nó lại kết oán với Thừa Hoan quận chúa, không tìm được Lạc Nhi, quận chúa đã lấy kiếm đâm Hạo Nhi bị thương!”
Nói rồi bà ta lật tay áo của Vân Hạo lên, để lộ ra một vết thương còn băng bó, nức nở: “Vết thương còn chưa lành hẳn. Nghe nói hôm nay ông quay về, nó nhất quyết đòi vào cung bằng được…”
Vân Kiến Thụ chau mày, nhìn Thừa Hoan quận chúa rồi quay qua Vân Tử Lạc.
Vân Tử Lạc gật đầu, cười khó xử.
Móng tay dài giấu trong chiếc khăn tay của Chu Thị sắp đâm xuyên qua thịt tới nơi, bà ta nghiến chặt hai hàm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lac-nhi-y/1663130/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.