"Chuyện này......"
Cố Nghiên Thu dùng biểu tình vi diệu nhìn Lâm Duyệt Vi.
Lâm Duyệt Vi buông tay, "Tôi không miễn cưỡng."
Môi Cố Nghiên Thu nhấp nhấp: "Có thể."
Lúc này đến phiên Lâm Duyệt Vi kinh ngạc, mắt nàng đảo quanh, cảm nhận một chút hối hận.
Cố Nghiên Thu nhìn nàng: "Khi nào? Bây giờ sao?"
Tốc độ Cố Nghiên Thu bình tĩnh rất nhanh, đôi tai ửng đỏ đã biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, hoàn toàn không khác gì mọi khi.
Lâm Duyệt Vi bắt đầu kéo dài thời gian: "Tắm rửa xong đi."
Hai người ở bên nhau kỳ thật không có bao nhiêu lời để nói, Cố Nghiên Thu có việc gì cũng đều giấu ở trong lòng, Lâm Duyệt Vi lại là loại người bạn kính nàng một phần nàng sẽ đáp trả bạn một phần, nếu bạn không để ý đến nàng, nàng cũng sẽ không nhàn rỗi không có việc gì đi tìm bạn nói chuyện, trừ phi là có mưu đồ khác.
Nàng không có mưu đồ gì đối với Cố Nghiên Thu, vừa mới tính kế, bây giờ trong lòng đã không được tự nhiên rồi.
Trong phòng Cố Nghiên Thu chỉ có một chiếc giường, một cái sô pha đơn, nhưng có thể chuyển thành ghế nằm, Lâm Duyệt Vi nhìn Cố Nghiên Thu dọn phòng từ trong ngăn tủ ôm ra một bộ chăn gối, trải lên ghế nằm.
Lâm Duyệt Vi: "......"
Cố Nghiên Thu đâu vào đấy mà sắp xếp chỗ đêm nay cô phải ngủ, tiếp theo đặt bộ đồ ngủ muốn mặc lên trên giường, Lâm Duyệt Vi nhìn lướt qua, đồ bộ tay dài quần dài, tơ lụa màu đen, giống hệt kiểu dáng cô vẫn mặc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lam-thi-lang-co/1722185/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.