Cố Hòa vừa nói một câu, mà như một hòn đá làm cả hồ dậy sóng.
Mạch nước ngầm trên bàn ăn bắt đầu tuông trào, mỗi người đều có tâm tư khác nhau.
Hạ Tùng Quân chợt cười rộ lên, "Trước đó, lão Cố đã có ý định triệu hồi con về tổng công ty, ở công ty con như nhân tài không được trọng dụng, Nghiên Thu, con cần phải hảo hảo nỗ lực nha, con xem anh con đi vẫn còn làm việc ở công ty con đó, nếu nó có một nửa thiên phú của con, cũng sẽ không lâu như vậy mà vẫn chưa tiến bộ."
Trên khuôn mặt mảnh khảnh trắng nõn của Hạ Tùng Quân hiện lên một nụ cười ôn hòa không chê vào đâu được, giơ lên chiếc cốc đế cao gần đó: "Chúc mừng con, Nghiên Thu."
Cố Nghiên Thu nhìn thoáng qua Cố Hòa, thấy Cố Hòa gật đầu.
Cố Nghiên Thu bèn nâng ly cùng bà chạm cốc.
"Cảm ơn." Đoan trang, giữ mình, hữu lễ.
Lâm Duyệt Vi không để ý đến chuyện bên ngoài, lẳng lặng mà nghe cả gia đình này diễn kịch. Ở Cố gia trong lúc ăn cơm không được nói chuyện, ngoại trừ Cố Hòa được quyền nói, tất cả mọi người còn lại đều an tĩnh dùng cơm, ngay cả tiếng chén đũa va chạm vào nhau cũng bị đè nén tới mức thấp nhất.
Trong không khí đầy áp lực Lâm Duyệt Vi mà có thể ăn ngon mới là lạ, nàng chỉ dùng nổi nửa chén cơm, tốc độ khống chế khá tốt, ăn xong cùng thời điểm với Cố Nghiên Thu. Nàng ở trong lòng yên lặng cầu nguyện Cố Hòa ngàn vạn đừng tìm vị con dâu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lam-thi-lang-co/1722184/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.