Đây là một vũ hội hóa trang, mọi người đeo những chiếc mặt nạ rực rỡ, che dấu khuôn mặt và nội tâm của mình.
Những ánh mắt mê ly, trắng trợn dưới ánh đèn, trai thanh gái lịch tự do tán tỉnh, không còn để ý đến nhứng định kiến xã hội.
Uông Ngữ Đạt mặc quần áo do khách sạn chuẩn bị cho, chiếc mặt nạ màu trắng che lấp khuôn mặt thanh tú, những đường viền hoa lệ hoa đi kèm với cặp lông chim xoã tung, che mất nửa khuôn mặt, lộ ra một đôi mắt đen thâm thúy linh động, như một vì sao rơi lầm xuống thế gian, tươi cười động lòng người, lại ẩn chứa khí chất ưu thương khó có thể hình dung.
Cô đứng yên lặng một mình trong góc, cự tuyệt những người đàn ông nhiệt tình mời khiêu vũ, ánh mắt nhìn chăm chú xung quanh.
Vũ hội hóa trang do bộ phận văn hoá của công ty chủ sự, khách mời đến đều là những nhân vật cấp cao quan trọng của giới giải trí, đương nhiên cũng không thiếu các ngôi sao, người người tỉ mỉ giả trang, ganh đua sắc đẹp.
Bất kể là âm nhạc, ẩm thực, tiết mục biểu diễn, khắp nơi đều tràn đầy không khí điên cuồng, mọi người bưng ly rượu trên tay, hoặc nói cười dốc uống, hoặc ôm ấp lấy nhau, nhảy theo nhịp điệu mãnh liệt, gợi cảm.
Vừa đến nơi, Thái Duệ An đã bị lây nhiễm bầu không khí cuồng hoan, anh là người rất thích những buổi party náo nhiệt, nghe thấy tiếng nhạc cuồng dã, tế bào vũ đạo toàn thân đều hưng phấn mà kêu gào.
“Em không khiêu vũ sao?” Anh lại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lan-cau-hon-thu-hai/183319/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.