Lý Cảnh Gia đang chìm đắm trong làn sóng dục vọng, đột nhiên hai mắt lóe lên, con ngươi mở to. Mỗi một câu nói vừa rồi giống như một mũi kim bạc đâm thẳng vào lá lách và phổi.
Bàn tay nhỏ đang bị nắm chặt đột nhiên co rút lại, khuôn mặt nhỏ nhắn quyến rũ trở nên tái nhợt.
“Không… Không phải như vậy, Dung Thanh, ngươi lừa gạt ta.”
Giọng nàng gần như trở nên trầm khàn gầm lên những lời này, hoàn toàn quên mất rằng gậy thịt của nam nhân giờ đang làm cho tiểu huyệt căng đến trắng bệch.
Không… Nàng không tin….
Không thể nào…
Chỉ cần thành thân, nhất định có thể rời đi!
Lửa giận trong lòng nàng càng lúc càng nhỏ, cuối cùng hóa thành một giọt sáp dầu nóng bỏng tạo một vết sẹo trong trái tim Lý Tĩnh Gia. Nước mắt từ khóe mắt trượt xuống, cả người nàng nóng ran nhưng lại không ngừng run rẩy.
Nào ngờ từng giọt nước mắt của nữ nhân đều rơi vào trong lòng Dung Thanh. Y hôn lên má đối phương, liếm từng giọt nước mắt, vị mặn tan trên đầu lưỡi, hết lớp này đến lớp khác trở nên chua xót.
Một nam nhân ôn nhu như vậy nhưng miệng lại tuôn ra những lời nói tàn nhẫn: “Lý Tống năm thứ hai mươi, tiên đế muốn phong con trai trưởng Lý Ngang Ngộ làm thái tử, con trai thứ là Lý Ngang Câu làm Xương Bình vương, ban hôn trưởng công chúa cho con trai độc nhất của An Quốc Công.”
Y hôn mí mắt của Lý Tĩnh Gia, giọng nói như nước suối mùa đông, lạnh lẽo
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lan-vay-tren-phat-dan-a-chu/692280/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.