Giang Tả đi tới trước sạp của người đàn ông trung niên, bắt đầu quan sát đống pháp bảo.- Tiểu hữu, chỗ này của tôi đảm bảo uy tín, chính phẩm hàng chợ, may mắn một chút là có thể bắt được tuyệt thế truyền thừa, cũng ví như cây thương trong tay tôi, phong cách cổ điển khiến người cảm thấy mùi vị của thời gian.Đây tuyệt đối là Thượng Cổ pháp bảo Phá Thiên thương, pháp bảo như vậy thường sẽ không bán ra, nhưng nhìn tiểu hữu là tôi biết tiểu hữu là người hữu duyên, cho nên mới lấy ra bán.Người đàn ông trung niên liên mồm, có điều vừa rồi rõ ràng là rao bán cây thương kia, trong quầy cũng còn bốn năm cây nữa.Hoàn toàn là sản phẩm công nghiệp, thiết thương để cũ mà thôi.Đám người Xích Huyết Đồng Tử cùng khinh bỉ, có kẻ ngốc mới mua.Giang Tả cầm lấy cây thương kia, ném ra một Linh thạch:- Nếu tiền bối đã nói vậy, tôi mua là được.Người đàn ông trung niên nhận Linh thạch liền ngây người, lại cười nói:- Đạo hữu còn nhìn trúng thứ nào không? Tùy ý chọn là được.Giang Tả ném thương cho Xích Huyết Đồng Tử, Xích Huyết Đồng Tử đờ đã đón lấy.Ma Tu Mặc Ngôn nói:- Không phải là dẫn kẻ ngốc tới chứ?Lục Nguyệt Tuyết mở miệng nói:- Nhớ trả tiền!Xích Huyết Đồng Tử: “…”Giang Tả cũng không quan tâm nhiều như vậy, hắn lại đi tới trước gian hàng, nhìn nhìn một hồi, cuối cùng hỏi Xích Huyết Đồng Tử:- Cậu quen dùng vũ khí gì?Xích Huyết Đồng Tử sững sờ, bản năng nói:- Tôi sao? Tôi thường dùng kiếm!Giang Tả gật đầu, nhìn về phía người đàn ông trung niên:-
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lao-ba-ta-la-thanh-nu/1838411/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.